Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

THÁNG NGÀY HƯ HAO...

                                                                                                                 TRẦN VĂN SÁU

Mấy hôm nay chẳng may bị té xe, tôi nằm ở nhà một mình, vào mạng đọc lung tung, đau đầu và mỏi mắt quá, nằm dài nghĩ đủ thứ chuyện trên đời, nghĩ về nghề về những tháng ngày qua. Vậy là tôi đi dạy đã 22 năm ( không kể 3 năm lông bông vừa dạy vừa bỏ vừa chơi). “ Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” đã lùi vào quá vãng. Những cảm xúc đầu đời đã đi vào chốn xa xôi. Vậy mà mỗi lần nghe tiếng trống khai trường lòng vẫn rộn ràng những cảm xúc tinh khôi. Mỗi khi nghe tiếng ve sầu rền rĩ thì “ Lòng rượi buồn theo ngày tháng củ, Chập chờn sống lại những ngày không
 Lại một năm học nưã trôi qua. Một khóa học sinh nữa lại chuẩn bị ra trường. Thêm một chuyến đò nữa sắp sang sông. Hành khách chuẩn bị lên bờ để tiếp tục cho chuyến hành trình dài về phía trước. Còn tôi thì lại quay lại để chuẩn bị cho chuyến tiếp theo. Cũng đã thấy mỏi gối chùn chân lắm rồi. Lòng nhiệt huyết, lửa đam mê đã có rất nhiều suy giảm. Mọi sự đã bắt đầu phải làm trong trạng thái hết sức cố gắng.
Ông bà nói: “ thầy giáo già, con hát trẻ”. Đúng quá rồi, bởi càng già càng có nhiều kinh nghiệm, độ chin chắn càng cao, độ sai sót càng ít. Nhưng không đúng hết đâu. Tôi nhớ như in, khi mới ra trường kiến thức tôi còn nông cạn lắm, nhiều điều tôi nói ra tôi chưa kịp nghĩ kĩ càng, mọi việc tôi làm đều rất bột phát. Ấy vậy mà tôi được học trò yêu quý lắm. Chẳng đứa nào than phiền gì về thầy cả, trong lòng chúng thầy là “number one”. Càng đi dạy tôi càng chin chắn ra. Những điều tôi nói ra tôi đã chiêm nghiệm quá kĩ càng tôi lồng triết lí sống vào mỗi định luật khái niệm Vật lí, tôi chuyển tải kiến thức khoa học khô khan bằng thơ ca, tục ngữ và âm nhạc, tôi “ăn gian” giờ dạy để nói với các em về nhân tình thế thái, về đạo làm người. Nhưng những gì mà tôi gặt hái được thì không lại như xưa. Sự thân thiện, quý mến của học trò dành cho tôi đã có phần giảm sút. Đôi khi tôi còn nhận được sự thờ ơ ...
Tôi không dám đổ lỗi cho khách quan, nhưng có người nói học trò bây giờ thực dụng lắm, có lẽ cũng có lí cuả nó. Nhưng tôi cũng thường xét lại mình “ tiên trách kỉ, hậu trách nhân” Có lẽ lỗi chính thuộc về tôi. Tôi bây giờ cũng thực dụng lắm, cơm áo gạo tiền đã làm cho tôi bây giờ đã khác xưa, mặc dù đã cố gắng nhưng cảm xúc trước cuộc đời trong tôi cũng đã nhiều thay đổi. Có lẽ tâm hồn tôi cũng đã có phần chai sạn, thời gian và sóng gió cuộc đời đã làm cho tât cả hư hao… Đang viết đến đây tôi bỗng nhận được một tin nhắn từ một đứa học trò với số điện thoại không quen: “ thầy ơi hôm nay là buổi học cuối cùng em rất muốn gặp thầy nhưng mà không gặp được, em muốn nói lời cám ơn thầy vì đã dạy dỗ chúng em. Em cám ơn thầy vì những gì thầy đã làm cho chúng em. Chúc thầy luôn mạnh khỏe để tiếp tục dạy dỗ những lớp đàn em sau này. Tạm biệt thầy, em sẽ không bao giờ quên thầy” Không, thầy phải cảm ơn con mới đúng. Cảm ơn con đã tiếp thêm cho thầy niềm tin yêu cuộc sống, cám ơn con vì đã hiểu được lòng thầy.
Có lẽ tôi đã già rồi nên bắt đầu lẩm cẩm, nghĩ không đúng nữa chăng? cuộc đời vẫn đẹp lắm mà! Mặt trời thì vẫn đỏ, nắng vẫn dịu dàng tỏa xuống sân trường chim vẫn hót trong vườn, ngoài kia hoa vẫn nở. Trên gương mặt của mỗi đứa học trò vẫn rạng rở những nụ cười tươi…

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

VIẾT CHO TÔI

                                                                                                                                   
                                                                                                                            PHAN THỊ QUỲ


  Ngày tháng hạ mênh mông buồn, 
  Lòng vắng vẻ như sân trường…….
 Ôi, giọng hát buồn mênh mông xa vắng đưa tôi về một vùng ký ức thênh thang lồng lộng. Tuổi mười ba với vai nhỏ tóc dài, với áo tà nguyệt bạch. Tuổi mười lăm với nắng hồng trên môi và mưa buồn trong mắt. Ngày hai buổi đi về, một nụ hồng e ấp nở trong tim, dể ngại ngần cuống quýt một sớm mai thức dậy chợt thấy mình mười sáu.
Tuổi 16, một thời thiếu nữ tôi đi qua, khát khao ước vọng và ngâp tràn lo âu. Đất nước mãi chiến tranh, tôi mơ một ngày lặng yên tiếng súng, để cha mẹ tôi không còn thấp thỏm đêm đêm, để bao người quanh tôi không còn đau thương bi hận, để bạn bè cùng tôi chỉ lo chuyện vở bài, cùng hát vang những bài tình ca, ríu rít chuyền nhau những vần thơ viết vội, những dòng lưu bút đầy luyến nhớ vấn vương, ngày giã từ sân trường của tuổi đời tôi mười tám.
Tuổi 18, tôi thấy mình nhỏ bé chơi vơi nơi giảng đường đại học. Mọi thứ thật ngỡ ngàng xa lạ với một cô bé nhà quê tỉnh lẻ là tôi. Có những bàn tay nâng đỡ dịu dàng, những nụ cười thân ái khích lệ và còn có những ánh mắt làm tôi chùng xuống ngại ngần xa cách. Cuộc sống thật khó khăn và đôi khi lòng người bổng trở nên chật hẹp. Tôi mơ một ngày đất nước đi lên và khung trời rộng mở, cho tôi đượcvào đời, thanh thản tuổi hai mươi.
Tuổi 20, tôi đã là cô giáo, lại sân trường lớp học như quãng đời tôi qua, lại vở bài lo lắng như ngày xưa tôi đã trải. Tôi lại thấy tôi như những ngày xưa thơ dại, vẫn mê mãi đến trường quên cả bước thời gian trôi. Và rồi… có ai đó bỗng nhắc tôi dừng lại, níu giữ cuộc đời , níu giữ tuổi xuân phai.
Tuổi 30, không còn là thiếu nữ, bộn bề công việc, bộn bề tâm tư. Các con thơ như mầm non hé nụ. Tôi trôi giữa cuộc đời, mỏi gánh nặng hai vai. Có những lúc mệt nhoài dừng chân lại, ước như mình còn có ngắm mây bay???
 Tuổi 40, lòng đã thôi ước vọng, tôi quay về tìm lại chút hương xưa. Hương thôi thắm, màu thời gian đã nhạt, gót nhỏ âm thầm vang động cõi thinh không. Mỗi mùa phượng nở, mỗi mùa thi, tôi cất bước giữa sân trường gió lộng, nhìn các em thơ, nhớ mình thủơ mười sáu, hoa cỏ lối về bay bổng những hàng me.
Tưổi 50, thôi còn gì để nói, để còn ai lắng mãi khúc tiêu thiều, để một mai cát bụi lấp trời yêu, xin thôi hết một cõi đời vọng động. Xin thôi hết ngàn ngày xưa thơ mộng, xin hãy qua mùa lá trút nghiêng ngàn, bước rưng rưng mòn nhịp gót thời gian, lòng cuống quýt buổi xuân tàn, đông mỏi.
Còn bao lâu tôi thầm thì tự hỏi. Tuổi năm mươi héo hắt buổi xế chiều. Tuổi đơn côi gặm nhấm nổi niềm yêu, dòng viết vội bỗng thơm mùi dĩ vãng.
Tôi về đâu một chiều vàng bãng lãng, chợt quắt quay ngày tháng cũ tìm về, chút yêu thương hờn giận nẻo đường quê, bỗng len lõi trong ồn ào phố thị.
Tuổi 50 thời gian trôi nhè nhẹ, chợt qua mau trên tóc trắng phai màu, bước chênh vênh nghiêng hết một đời đau, lòng quạnh vắng, chắt chiu từng kỹ niêm… Ai còn đó, ai xa xôi biền biệt, mái trường xưa vẫn mãi đến bây giờ, Tà áo mộng vờn bay trong gió rét, viết cho tôi …..mộc mạc bỗng thành thơ…
  Mưa gieo ngàn hạt mưa mưa rụng, 
  Lá đổ muôn chiều lá lá rơi, 
 Ngày đi chầm chậm đêm dần xuống, 
 Hương nồng ấp ủ mãi khôn nguôi…

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Những ngày xưa thân ái

 
                                                                                                                                         







                                                              TRẦN TUYẾN

Bây giờ ngồi một mình, một suy tư, lòng bộn rộn Tuổi mười tám mười chín, tuổi chập chững bước vào đời. Ngày về quê lòng bâng khuâng lạ. Những tháng ngày dài dài ấy đã qua đi trong nụ cười và nước mắt, trong yêu thương và hận thù, nhưng giờ nhìn lại đôi khi thấy tiếc cho cái gọi là tuổi thơ. Buổi chiều hôm nào đó, giữa tết, nằm trên võng nhìn trời nhìn đất hay nhìn cái gì đó không rõ. Võng đung đưa, hát vu vơ, nhìn ngu ngơ để rồi bây giờ chợt nhớ. Tuổi thơ đó đi về đâu và tình yêu nằm ngã nào, tôi ơi? Nắng chiều vàng vời vợi mà cũng buồn rũ rượi. Giữa cái lạnh thở ra khói mà nhìn thấy nắng không phải là dễ có. Mấy ngọn tre ngả nghiêng theo gió xua tôi về một trời kỉ niệm. Con đường làng này tôi biết không biết từ bao giờ, nhưng ngày đi hết thì có lẽ là cái lúc tập đạp xe. Vừa đạp vừa nhắc vừa đi cũng lết đến tận cánh đồng sau lũy tre dày cuối xóm. Cái kênh nhỏ trước nhà là nơi câu cá, chỉ có điều chưa bao giờ được cá. Bên kia con kênh là bãi đất rộng không dùng để làm gì, nơi lí tưởng để thả diều. Cũng có chiều lang thang trên đồng mò cua bắt ốc mà không biết để làm gì. Đi chơi với mấy đứa nhỏ chăn trâu thì vui hơn, bắt cào cào châu chấu, nướng lên thì thơm, mà ăn thì muốn ói vì chưa chín. Nhớ lại vừa cười vừa tủi tủi. Chưa lớn, còn nhỏ lắm, mà đã bắt đầu thấy tiếc như đã già lắm rồi. Mà cái nhớ nhất là đi chăn vịt..một thời buồn nhưng lắm kỉ niệm, kỉ niệm buồn. Đi chân đất trên đường sỏi cả chục cây một ngày, đi qua cỏ gai, ruộng, bùn lầy, rắn rít, vỏ ốc hay bất cứ cái gì.. cũng không biết là cái gì. Trưa thì mắt ríu lại, còn chị thì lờ đờ. Hai đứa nhỏ đứng lơ ngơ giữa trời chang chang nắng. Mùa lũ về, vịt con chết đầy ra. Có lần đi lùa vịt rồi lội nước ngập ngang cổ, mới học sinh mẫu giáo hay lớp một gì đó, ai dám chắc sống chết. Đêm trăng sáng, còn nhớ như in những đêm trăng sáng, mấy mẹ con đi trong vội vàng, nằm giữa đồng hoang để giữ vịt. Đã qua mấy ngàn ngày rồi, kể không hết mà nhớ làm gì. Cuộc đời nghiệt ngã vô tình giết tuổi thơ chết đi trong nước mắt, nghẹn ngào với suy tư khi trưởng thành để rồi nhận ra, tôi ơi tôi già rồi giữa tuổi xanh. Bây giờ hoàng hôn sắp tắt, con nghĩ gì đây, con nhớ mẹ nhiều. Có lẽ nói về mẹ là dễ mà khó nhất. Nói sao cho hết được, chỉ biết là biết vậy thôi.Giấy bút nào đó cũng vẽ nên cái hình thôi, chứ cái hồn thì chỉ có ta tự hiểu. Mới hôm qua, bài văn của học sinh lớp 6 được 10 điểm khi viết về mẹ. Cái tuổi non nớt vậy mà cô giáo đã khóc khi đọc văn của con đó mẹ à. Tất nhiên mẹ là người vui nhất, và vì vậy con nhớ mãi. Đem khoe nhiều bây giờ nó thất lạc rồi, lạc đôi ba dòng chữ nhưng cái tình vẫn còn đây, trọn vẹn và lớn lao mẹ à. Con còn nhớ cái lối văn hoa non nớt ngày nào khi “mẹ là ngọn nến lung linh giữa đêm dài lạnh lẽo, dù ánh nên nhỏ bé nhưng chẳng bao giờ tắt, dù mong manh nhưng luôn làm ấm lòng con. Ngọn hải đăng nào dẫn lối giữa đại dương bao la liệu có bằng ngọn nến mẹ thắp, dẫn lối con trong cuộc đời. Con nghe người ta nói cuộc đời lắm chông gai, liệu chông gai của cuộc đời có làm chân con đau khi dẫm phải, nhưng con có mẹ rồi. Con không nhớ nhưng con hình dung nét cười hiền dịu mẹ nhìn con khi con chào đời. Con không tả được nụ cười của mẹ, dù nụ cười đã bên con từng ngày, nụ cười đã khơi trong con một niềm yêu đời tràn ngập. Con yêu mẹ nhiều. Vì con hiểu những giọt nước mắt trên mặt mẹ. Con chưa lau khô được, con nhìn trong nổi buồn bất tận, nên con đã làm một đứa con ngoan. Cuộc sống làm nước mắt mẹ lăn dài trên má, có nên không khi con làm gì đó để mẹ phiền lòng? Nếu không còn mẹ, cuộc đời như thiếu đi ánh sáng. Và bầu trời thiếu ánh sao đêm. Và trẻ thơ không lớn khôn thêm. Để con biết con hạnh phúc nhường nào, khi mẹ vẫn luôn bên con, vẫn mỉm cười khi con buồn, vẫn ôm con khi con khóc, và yêu con như mẹ vẫn yêu…” Ngày đó, lâu rồi, còn còn ngu dại lắm. Khi nhìn bạn bè, đôi khi con mặc cảm vì những tờ tiền, những ổ bánh mì thịt nó ăn không hết rồi vứt đi, khi con đang ước một lần được ăn. Khi bạn con cầm những que kem giữa mùa hè oi bức, con ngồi nhìn, nhìn và thèm. Vào lớp có những đứa cầm quạt đẹp phẫy phẫy, con ngồi toát mồ hôi và lại ước. Con ước mình sinh ra trong một gia đình giàu có. Đừng trách con mẹ à, trẻ thơ hay giận hờn vì vu vơ. Con giận mẹ, những khi mẹ đi mà không cho con đi theo..để con khóc và gào lên khi nhìn mẹ đạp xe đi xa. Con đâu biết, mẹ chật vật chạy theo những đồng tiền, vì con, và vì cái cuộc mưu sinh khốn nạn. Và con vui khi thấy mẹ đi chợ về. Con vui vì mấy mẫu bánh nhỏ, vì ngòi bút quyển vở mới. Con vui hơn khi có cặp sách, khi mặc những bộ áo quần tươm tất hơn những đứa nhà giàu. Và hạnh phúc bé nhỏ vì những vụn vặt đời thường bổng chốc hóa bao la, khi con đủ hiểu những đắng cay mẹ chịu đựng. Cái gia đình của mình không phải gia đình phải không mẹ? Con hiểu, con hiểu mà..chỉ có điều con không biết làm gì. Con đứng nhìn những cảnh tượng trong nước mắt, tai con nghe tiếng van xin giữa đêm khuya, để bây giờ con ớn lạnh khi nghĩ về. Con biết, con biết mà…nên con đã hận. Dần dần rồi lòng con tan nát. Con muốn làm gì đó để mẹ bớt khổ, nhưng làm gì. Mẹ thương con nên con vẫn sống trong bao bọc, trong những lời động viên để con được vui. Con yêu mẹ nhiều. Con thích ở trường, ở đó con bình yên hơn, nhưng khi nghĩ về mẹ ở nhà, con lơ đãng nhìn ra cửa sổ để nghe khóe mắt cay cay. Những ngày ở trường con lắm cảm xúc. Có những lần tim con đập thình thịch, vì con sợ lúc về nhà… Khi nghe tin mẹ gặp tai nạn, mặt con tái mét, con sợ lắm. Con gắng học như con có thể, để mẹ vui, bởi con biết tương lai của mẹ đang ở đây. Ngày đó con đâu biết về tương lai, chỉ muốn nhanh bước ra cái thế giới ngộp thở này. Con bắt đầu ngẩm nghĩ và suy tư. Con bắt đầu mặc cảm về bản thân, và rồi con tách biệt với mọi người. Con buồn vì nghĩ về mình. Chỉ với mẹ, con mới là con. Ngày chị vào đại học. Con khóc trong đêm vì nhớ chị, vì ghét chị đi để lại mẹ, vì con sợ những ngày sắp tới. Rồi con thương chị, có lẽ không có chị thì bây giờ có thể con đang lang thang như những đứa khác, hoặc con sẽ không làm mẹ tin vào tương lai để sống. Con biết chị phải chịu nhiều khổ cực hơn, để bảo vệ đứa em ngu dại này. Cũng vì nghèo nên chị không được học như người khác. Trong thiếu thốn, trong gò bó, con biết chị cũng khóc một mình trong đêm. Nhưng con yêu chị, vì thương mẹ nên đắng cay cũng chỉ là cái vụn vặt, vụn vặt thôi phải không mẹ. Rồi dần dần con cũng lớn hơn. Và con biết mình sẽ làm chổ dựa cho mẹ. Ngày tháng rồi cứ đi qua, không có gì thay đổi trong cái gia đình đó. Nhưng con đã biết giúp mẹ cười, giúp mẹ nghĩ về tương lai để quên đi nhọc nhằn hàng ngày. Con biết con phải làm gì cho mẹ. Ừ, và những ngày mới cũng đến. Con vui biết nhường nào khi thấy mẹ cười bên con, trong những bước chân mới, những ngày mới. Bây giờ con khác trước nhiều con biết cuộc sống là gì nên tình yêu thương của mẹ, con đã hiểu là vô bờ bến.Khi nghĩ về mẹ, cái kí ức yêu thương xen lẫn với khổ đau ùa về, con không cầm được nước mắt. Con vẫn nghẹn ngào như cái thuở ban đầu, kí ức vẫn còn đó, muốn quên nhưng không quên được.. con thương mẹ nhiều, và mang ơn mẹ nhiều… Bây giờ những giọt nắng cuối cùng đang lút dần sau mấy tòa nhà. Chiều hôm qua tôi vẫn còn đong đưa trên võng, nhìn mặt trời khuất dần sau rặng tre. Hoàng hôn giữa thành đô hoa lệ đẹp lắm, nhưng tôi thích cái yên bình chốn quê nhà hơn. hoàng hôn đẹp rồi cũng phải qua đi, tuổi thơ êm đềm vì ai mà tan tác, hạnh phúc nào bổng chốc hóa đau thương.

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Thư gửi MẸ








                                           














                                            VĂN THỊ LINH HÀ

 Mẹ kính mến! Có lẽ đây là lần đầu tiên con viết thư cho mẹ, chắc hẳn đã làm mẹ vô cùng ngạc nhiên. Hôm nay là một ngày vui của con bởi con đã có cơ hội nói rất nhiều những lời cảm ơn đến những người tốt bụng đã giúp đỡ mình và rồi con chợt nhận ra 18 năm qua đã không biết bao nhiêu lần con nói tiếng cảm ơn nhưng chưa lần nào nói với người con mang nợ nhiều nhất trong cuộc đời này là mẹ. Cảm ơn mẹ trước hết vì mẹ là người đã chịu vô vàn đau đớn để sinh ra con, để con có cơ hội phám khá thế giới rực rỡ này. Cảm ơn mẹ vì mẹ cùng ba đã là những người yêu thương con vô điều kiện từ lúc con còn chưa lọt lòng.Những người xung quanh có thể yêu mến con một phần vì con ngoan ngoãn, lễ phép; những người bạn có thể yêu mến con một phần vì con tốt tính hay dễ gần; người chồng tương lai của con có thể yêu con một phần vì con có chút ngoại hình và học thức, những đứa con của con yêu con vì con đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng; duy chỉ có mẹ và ba yêu con không vì bất cứ một lý do nào kể trên và tình yêu đó của ba mẹ luôn lớn hơn tất cả những tình yêu trên cộng lại. Và cảm ơn mẹ vì mẹ không chỉ yêu con một cách đơn thuần mà luôn chuyển hóa nó thành hành động. Con biết chắc chắn mẹ không thể là người đồng hành cùng con trong suốt cuộc đời này nhưng trên những bước đường con đang đi luôn có sự dõi theo và động viên của mẹ. Con luôn tin dù mình có đi xa đến đâu khi ngoảnh đầu lại vẫn thấy bóng dáng của mẹ sẵn sàng là điểm tựa cho con lúc khốn cùng. Con chợt nhận ra những lúc buồn con đều ngồi bó gối và đó chính là tư thế của những đứa trẻ khi đang ở trong bụng mẹ. Đó chắc chắn không phải là sự tình cờ ngẫu nhiên của tạo hóa mà có thể đó đã là một lối mòn vô thức trong hành động của con người: mỗi khi gặp khó khăn lại nhớ về mẹ, nhớ về vòng tay che chở của mẹ. Cảm ơn mẹ vì cách mà mẹ đã nuôi dạy con. Mỗi bà mẹ trên thế giới này đều dành một yêu thương vô bờ bến cho con cái nhưng mỗi người trong số đó nuôi dạy con theo một cách riêng của mình. Mẹ không chỉ xây dựng cho con những thói quen tốt trong sinh hoạt hằng ngày mà mẹ cũng nuôi dưỡng cho con những tính cách cần thiết trong cuộc sống. Ai đó có thể cảm thấy việc chải răng buổi tối thật đang ghét, vô vị thì nhờ mẹ con luôn cảm thấy đó là điều nên làm và làm nó theo một thói quen như ăn cơm, uống nước hằng ngày. Cảm ơn mẹ đã tập cho con cách chào hỏi lễ phép với người lớn để giờ đây mỗi khi nói chuyện với các chú, các cô, các bác con có niềm tự hào nho nhỏ là được khen ngoan ngoãn, dễ thương. Cảm ơn mẹ vì mẹ đã tập cho con tính kiên trì, chịu khó. Mẹ chẳng cần nói nhiều chỉ cần quan sát cách mẹ làm việc con cũng hiểu muốn thành công dù việc lớn hay nhỏ đều phải cố gắng hết mình. Cảm ơn mẹ vì mẹ đã tập cho con tính cách sống thoải mái, không ghen tỵ với người khác. Con còn nhớ lúc con còn đi học phổ thông có những bạn luôn phải băn khoăn so sánh điểm mình với điểm người khác, lo sợ nếu mình thấp điểm hơn người khác thì sẽ bị mẹ mắng còn mẹ thì chẳng bao giờ như vậy bởi đơn giản mẹ không so sánh con với người khác, mẹ chỉ muốn con tự đánh giá được khả năng của bản thân và đặt ra những mục tiêu phù hợp. Giờ đây trước cuộc sống bộn bề con luôn thầm cảm ơn mẹ vì lối suy nghĩ đó đã được mẹ xây dựng cho con, nó làm cho con luôn cảm thấy thoải mái và vững tin trong những sự lựa chọn của mình. Và có những khi trong những cơn nóng giận con đã nghĩ nếu người khác đối xử với mình thế nào thì mình sẽ đối xử như thế với họ thì chính mẹ đã giúp con gạt bỏ những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu. Thực sự con đã từng nghĩ có lẽ vì mẹ hiền lành quá, chịu thương chịu khó quá nên mới để những người xung quanh bắt nạt hay con đã nghĩ vì thế hệ của mẹ đã sống khác với thế hệ của con nhưng rồi giờ đây con nhận ra con phải cảm ơn vì những lời khuyên đó của mẹ. Mẹ nói đúng: “đối xử chân thành và khoan dung với người khác chính là cách tốt nhất làm cho tâm hồn thoải mái và thảnh thơi”, nếu con luôn ghi nhớ những điều không tốt mà người khác đã làm với mình hay sẽ đối xử với họ như cách mà họ đối xử với con thì con sẽ vô cùng mệt mỏi và cắn rứt. Giờ đây mỗi khi tức giận trước hành động không đẹp của một ai đó với mình con sẽ kiềm chế cảm xúc và bỏ qua nó. Như mẹ đã nói thế giới mà con đang sống thực sự còn rất nhỏ bé và hiền lành so với xã hội phức tạp ngoài kia vì vậy những con người xung quanh con chắc hẳn sẽ có những điểm rất đáng yêu, nếu họ đối xử không tốt với con thì có thể đó chỉ là những giây phút nhất thời của họ. Duy chỉ có một điều con nghĩ hơi khác mẹ là mẹ bảo con tha thứ thì một ngày nào đó người khác sẽ hiểu ra còn con khi tha thứ cho ai đó con sẽ không có ý đợi cho người khác hiểu ra được đâu mẹ ạ vì con tim con cũng đau lắm, cho con giữ một chút ích kỷ cho mình mẹ nhé . Như một câu hát trong bài hát “Rêu Phong” nổi tiếng của nhạc sỹ Tuấn Khanh : “Đời còn lắm ma quái bước đi về trên phố dài…”, nếu cuộc đời thực sự lắm ma quái đến vậy thì tại sao lại không chọn cho mình cách nghĩ và cách sống dễ thương nhất phải không mẹ? Và cảm ơn mẹ, cảm ơn vì mẹ đã dạy cho con biết cách để trở thành một người vĩ đại trong cuộc sống. Dù cho mẹ không phải là Êđisơn với những phát minh nổi tiếng hay Anhstanh với thuyết tương đối bất hủ thì đối với con mẹ cũng đã là người vĩ đại bởi tình yêu mà mẹ đã dành cho con, bởi cách mà mẹ đã chăm sóc và nuôi dạy con. Con hứa con cũng sẽ cố gắng để được như mẹ, để được trở thành một người vĩ đại trong mắt con gái mình. Điều cuối cùng mà con muốn nói với mẹ là mẹ hãy vững tin ở con vì mặc cho con chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa biển cát khổng lồ thì con tin con vẫn luôn muốn mình là một hạt cát lấp lánh. Con gái của Mẹ

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

tình cờ...mùa đông!



TÌNH CỜ...MÙA ĐÔNG!



Trần Văn Sáu

viết tặng: VTLH

Một chiều đông rét mướt tôi đứng tựa cửa lớp học nhìn ra sân trường nhìn gió mưa sướt mướt kéo nhau về lòng miên man nhớ về những ngày mùa đông thơ ấu: những ngày gió rét lùa qua căn nhà tranh trống trải tường phên rách nát, cơm không có sắn khoai chẳng đủ ăn, áo quần tơi tả, tối đến cả 5 mẹ con nằm trên chiếc gường ọp ẹp với chiếc chiếu bằng nilon và chiếc mền mỏng hơn chiếc áo người nghèo được cấp trong những tháng ngày tị nạn, tôi bỗng thương mẹ vô cùng một mình chống chọi với bão tố cuộc đời để nuôi 4 anh em tôi tới bờ tới bến…đang nghĩ mông lung thì phía cuối hành lang bỗng xuất hiện một cô bé dễ thương mái tóc suôn dài bồng bềnh trong gió lạnh với đôi mắt rất hiền như nhìn vào cõi xa xăm, như chẳng quan tâm gì thời hiện tại, một chiếc khăn quàng cổ đổ xuống chiếc áo lạnh màu ghi một dáng đi mang chút dáng dấp của người con gái phương tây sãi bước về phía tôi. Thấy tôi cô bé dừng lại hai tay khoanh trước ngực, đầu cúi xuống ngang vai rồi tiếp tục bước đi, tôi nhìn theo lòng đầy thiện cảm, chẳng biết cô bé con cái nhà ai, học lớp nào mà ngoan vậy, tự dưng cô bé đem đén cho tôi một niềm vui, một đốm lửa hồng khi lòng tôi đang lạnh giá…và vui hơn tôi thấy cô bé rẽ vào phòng bồi dưỡng học sinh giỏi quốc gia môn toán. Tôi bỗng nhớ Nam Cao: không cuộc đời chưa hẳn đáng buồn…
Cô bé làm tôi xao động mất mấy ngày, tôi là người hay nghĩ đa sầu đa cảm nhiều lúc có những điều tưởng chừng như nhỏ bé tầm thường với ai đó lại đem đến cho mình những suy tư những hạnh phúc, những tin yêu... tôi vẫn cố không tin vào nhận xét của nhiều người lớn: trẻ con bây giờ khác xưa rồi, chúng chỉ biết mình thôi, cô bé đã cho tôi một phản ví dụ để tôi có thể tôi củng cố được niềm tin của mình, tiếp cho tôi thêm một chút tin yêu vào cuộc sống…
Thế rồi mùa đông cũng qua đi, mùa hè lại đến. Cô bé cũng theo tháng ngày đi vào chuyện cổ tích của trí nhớ bắt đầu lẩm cẩm và đang giảm sút của tôi. Trong giờ nghỉ tôi lại đứng tựa cửa nhìn ra sân trường, không có hoa phượng nở đỏ thắm như trong lời một bài ca mà tôi yêu từ thuở nhỏ, nhưng bóng dáng những tà áo dài trắng thì vẫn cứ bay bay…những gương mặt rạng ngời của con trẻ, những nụ cười "như mùa thu tỏa nắng" thì vẫn cứ còn mãi với tháng năm…tôi nghe tiếng ve râm ran trên sân trường và lòng mình cũng ngập tiếng ve kêu…tôi lại thấy lòng mình buồn lạ, lại cứ tưởng như mình sắp đi xa…và tôi thấy nhớ Nguyễn Bính” một mình làm cả cuộc phân li”. Bỗng nghe bên tai: dạ thầy,con mời thầy chụp với con một kiểu ảnh nghe thầy. Tôi như thoát ra từ cõi mộng: ơ hay sao lại là cô bé. và sao lại là tôi? “ Phúc bất trùng lai” chẳng lẽ câu nói của người xưa lại sai ư? Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng, tôi nhìn thấy trong đôi mắt xa xăm ấy một chút thân thiện, một chút trìu mến không biết là có phải dành cho tôi…?Làm thế nào mà lại không nhận lời được chứ. Và tôi không quên dặn cô bé nhớ chuyển ảnh cho thầy…cô bé lại làm cho tôi vui thêm được mấy ngày…
Và rồi mùa hè lại qua đi, mùa thu lại đến. Lại một mùa tựu trường nữa lại về. Sân trường lại rộn rã cười vui. Tôi đứng giữa sân trường nhìn đàn con trẻ nô đùa bỗng chạnh lòng nhớ những tháng năm qua. Vẫn là những khuôn mặt trẻ, vẫn là những tà áo trắng tinh khôi…con đò còn đó, người xưa đâu rồi?... Tôi hay tin cô bé đã vào một trường đại học danh giá, người ta nói sai rồi” hoa thơm không quí” cô bé vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, vừa ngoan vừa giỏi…ngày 20-11 tôi lại nhận được mail cô bé với những lời chúc mừng và xin lỗi vì không gửi tấm hình…ồ cô bé có lỗi gì đâu, rất mừng là vì trong tâm trí cô bé vẫn có tôi một người không quen biết, không dạy dỗ cô bé một ngày, một chữ cũng không, với tôi đó quả là một hạnh phúc lớn lao. Tôi bỗng nhớ tới Vũ Thành An” triệu người quen có mấy người thân…”
Và rồi mùa đông lạị trở về. Tôi bỗng tình cờ gặp lại cô bé giữa mùa đông Hà Nội. Một triết gia Hy lạp tôi không nhớ tên đã nói” sự tình cờ chỉ đến với những người đáng được tình cờ”. Cô bé mang đến cho tôi niềm vui khó tả. Trong đôi mắt xưa giờ đã bây giờ đã bớt xa xăm, tôi nhìn thấy ở đó niềm vui, sự trẻ trung đã trở lại…Tôi như lâu ngày gặp lại tri âm, tri kỉ( trước đó tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô bé dù chỉ một phút giây). Tôi trải lòng và lắng nghe cô bé. Cô bé nói với tôi đủ mọi thứ chuyện trên đời. Cô bé coi tôi như một người rất thân rất gần gũi. Và lạ kì chưa, sao cô bé lại tin tôi đến thế. Cô Cô bé đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác…Tôi không ngờ cô bé lại quan tâm nhiều chuyện và lại sâu sắc đến vậy. Cô bé có những nhận xét làm tôi rất bất ngờ. Tôi cứ sợ những con số khô khan đã làm khô cằn con trẻ.Tôi cứ mong trời đừng tối, chiều cứ dài ra…để được mãi ngồi nghe cô bé nói, để được ngắm nhìn cô bé…để thấy tháng ngày đừng trôi qua.
Tiễn cô bé lên xe về nhà rồi, tôi đứng tần ngần ngẩn ngơ mất mấy giây giữa con đường đông đúc xe cộ. Trong tôi Hà Nội dễ thương hơn rất nhiều, vì giờ có thêm một cô bé dễ thương sống cùng Hà Nội và như lời cô bé nói “ sao con thấy ai cũng dề thương hết mà…” tôi ước mong những ngày đông êm đềm đừng vội trôi đi, và ước mơ những “ ngày xưa” rồi sẽ trở lại. Cô bé ơi: ta muốn nói với con một điều: con là người rất đáng yêu… ta yêu con lắm

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

xa rồi 5B!



XA RỒI 5B!

Trần Hương Quỳnh

Phải làm sao khi tôi sắp phải xa mái trường tiểu học, phải làm sao khi mai đây tôi sẽ không còn thấy bóng dáng bè bạn vào mỗi buổi học như trước, và nhất là không còn được nghe cái giọng trầm bổng của người đã đưa tôi tới ngày hôm nay…rồi lúc đó,tôi sẽ không còn được nắm tay,trò chuyện…với những người bạn đồng trang đồng lứa với tôi. Thời gian trôi quá nhanh, nhanh đến mức giờ đây chữ “5B” đã từ giã tôi, từ giã tất cả mọi người . Rồi lúc tôi ra đi những hạt nước mắt lại tuôn trào à để lại cho “5B” một nỗi buồn khó tả. Chúng tôi xa nhau,chúng tôi sẽ rất nhớ nhau, nhưng có lẽ người nhớ nhất vẫn là người mẹ thứ hai của tôi. Mai xa rồi,tôi đã để lại cho cô biết bao là kỉ niệm vui buồn bên mái nhà êm ấm này và người khắc ghi chính là cô. Cô là người mở đầu cho chúng tôi những lối đi riêng lẻ. Và tất nhiên, cô không để cho chúng tôi đi mà không mang theo hành trang gì, cô đã trao cho chúng tôi cả một trái tim. Trái tim cô ấm áp, dịu dàng, là ngọn đuốc dẫn dắt chúng tôi trong tất cả mọi con đường chứa đầy bóng tối….Và trong đó, người đã cho tôi những niềm tự tin trên con đường là bạn bè.
Tôi biết là vẫn còn có rất nhiều cơ hội để nói chuyện, tâm sự với bạn bè,thầy cô nhưng sao tôi vẫn tự hỏi mình sao không kìm nén được. Tôi nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, tôi sẽ nhớ tưng giây từng phút tại mái nhà này. Tôi sẽ nhớ tất cả, tất cả những gì ở đây và tôi mong rằng cô cũng sẽ nhớ 38 con tim bé bỏng này. Tôi nhớ những mùa hè trước, mỗi lần được nhìn thấy từng cánh phượng nở và từng chú ve nâu đang khẽ khàng đưng trên từng nhành phượng thắm là lòng tôi lại xao động và ước muốn mùa hè về thật nhanh cơ mà. Nhưng giờ đây thì lại khác, mỗi lần ngắm phượng rơi là lòng tôi lại buồn não ruột. Cũng có thể nói là tôi muốn cho thới gian quay trở lại,tôi sẽ không phải ghét ngắm nhìn hoa phượng đến mức này. Nhưng đôi lúc ngắm nhìn hoa phượng tôi cũng thấy thương, thương là thương những ngày tôi mới bước vào trường,tôi chỉ biết lấy phượng làm bạn,thế rồi thời gian sao vội vàng thế….Đối với tôi,thầy cô là những người lái đò còn bạn bè là những vị khách đi cùng. Trên chuyến đò đó đã có những niềm vui cũng như nỗi buồn…giờ đến lúc con đò phải cập bến rồi.Biết nói sao vơi những vị khách đi cùng đây,những giây phút bên nhau đã hết rồi, niềm vui rồi phải làm sao phải đi thôi…
tạm biệt người lái đò nhé....!!!!

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011
















CHUYÊN ĐỀ NGOẠI KHOÁ VỀ TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM


Người thực hiện: Trần Văn Sáu

Kính thưa quý thầy cô giáo kính mến! thưa các em thân mến
Tiếp tục với bài học làm người mà tôi đã cùng các em trao đỏi với các em mấy năm nay. Hôm nay xin phép BGH nhà trường và quý thầy cô xin được nói với các em đôi điều về tổ quốc và dân tộc Việt Nam
Các em ạ! Đối với mỗi con người, tổ quốc và dân tộc là một thực thể thiêng liêng, là một phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn của mỗi một chúng ta
Ôi tổ quốc ta ta yêu như máu thịt.
Như mẹ cha ta như vợ như chồng
Ôi tổ quốc nếu cần ta chết
Cho mõi ngôi nhà ngọn núi con sông (Chế Lan Viên)
Và để rồi mỗi khi đi xa lại nhớ quay nhớ quắt, lại chỉ muốn quay về:
Tổ quốc ơi! Bởi vì sao mỗi bước
Chân con đi xa mẹ nhói bàn chân,
Cũng ánh sáng, cũng trời mây, gió nước
Xa quê hương sao nhạt nhẽo muôn phần.( Huy Cận)
Tại sao tổ quốc dân tộc lại thiềng liêng như thế? lại muôn vàn yêu quý như thế lại đáng tự hào như thế? Thây muốn các em cùng tìm hiểu
Câu hỏi 1: Em hãy cho biết nghĩa đen và nghĩa bóng của từ tổ quốc và đồng bào Từ ý nghĩa đó gợi cho em suy nghĩ gì?
Trả lời : Tổ quốc: đất nước cuả tổ tiên. Đồng bào: người trong một bọc (theo truyền thuyết trăm trứng trăm con). Các em ạ! Dân tộc Việt Nam chúng ta may mắn là con một cha nhà một nóc. Chúng ta cùng có chung cội nguồn, có chung dòng máu Lạc Hồng, dòng máu rồng tiên. Tổ quốc Việt nam là của chung chung ta. Đất nước việt nam là của dân tộc Việt nam, những người sống trên đất nước này đều là đồng bào của chúng ta. Đó là điều thuận lợi mà không phải bất kì quốc gia nào cũng có được. Người Mĩ chẳng hạn, họ cùng sống trên nước Mĩ nhưng không cùng tổ quốc, các em biết không, tổ quốc của tổng thống đương nhiệm của nước Mĩ không phải là Hoa kì mà là Kenya, các cộng đồng dân cư trong nước Mĩ đều có tổ quốc riêng của họ. Đối với họ tổ quốc (the fatherland), đất nước (country )và quốc gia (nation ) là hoàn toàn khác biệt chứ không là một như chúng ta. Chỉ có khái niệm nhân dân Mĩ chứ không có khái niệm dân tộc Mĩ. Vậy thì hà cớ gì mà chúng ta không thương yêu đùm bọc nhau. Các em hôm nay ngày hai buổi tới trường thì các em phải nhớ rằng có những người anh em của mình đang phải đi đánh giày, bán báo ngoài kia để kiếm từng miếng cơm manh áo, các em được cha mẹ thương yêu, thầy cô bạn bè qúy trọng thì các em phải nhớ rằng anh em mình đang có kẻ lang thang không cửa không nhà giữa những hè đổ lửa ngày đông tháng giá. Mỗi khi các em gặp một cụ già vất vưỡng kiếm sống trên đường thì các em hãy nhớ đó là đồng bào của chúng ta chúng ta phải động lòng trắc ẩn, khi các em thấy ai đó gặp nạn thì các con phải nhớ đó là ruột thịt của ta, phải ra tay giúp họ, đừng để như ai đó chỉ đứng lại nhìn vì hiếu kì rồi lại bỏ đi. Đừng như ai đó khi thấy tai nạn xảy ra thì không cứu người mà chỉ lo hôi của. Khi các em lớn lên các em sẽ là những bác sĩ các em phải nhớ rằng bệnh nhân là đồng bào mình, các em phải cứu họ vì họ cần phải sống chứ không phải vì trong túi họ có bao nhiêu tiền. Các em sẽ là những thầy giáo, các em phải tận tâm với học trò phải thương yêu học trò vì đó là đó là đồng bào mình chứ không phải vì nó là con ông nọ bà kia. Các em sẽ là những nhà lãnh đạo các em phải coi nhân dân là cha mẹ là anh em mình chứ đừng nghĩ rằng họ là tôi tớ của các em để rồi bắt nạt dạy bảo và đe nẹt họ. Các em phải nhớ lấy chúng ta là con Hồng cháu Lạc, chúng ta là người Việt Nam
Câu hỏi 2: Em hãy nêu tên nước ( quốc hiệu) của chúng ta qua các thời kì?
Trả lời: Văn Lang dưới thời họ Hồng bàng, Âu Lạc dưới thời nhà Thục. Nam Việt dưới thời nhà Triệu. trong thời kì Bắc thuộc lần 1 gọi Giao chỉ sau đổi thành Giao châu trong lần Bắc thuộc lần 2. Vạn Xuân dưới thời nhà tiền Lí. An Nam trong lần Bắc thuộc lần 3. Đại Việt dưới thời nhà Ngô. Đại Cồ Việt dưới thời nhà Đinh, nhà tiền Lê, nhà Lí. Đại Việt dưới thời nhà Lí, nhà Trần. Đại Ngu dưới thời nhà Hồ. dưới thời nhà hậu Trần, nhà hậu Lê lấy lại tên nước là Đại Việt . Việt nam dưới thời nhà Nguyễn cho đến nay
Câu hỏi 3: Em hãy cho biết diện tích đất nước ta?
Trả lời: Nước ta có hai phần: lãnh thổ và lãnh hải. Diện tích phần đất liền khoảng 331.698 km². Vùng biển của Việt Nam chiếm diện tích khoảng 1.000.000 km². Trong đó có 3260km bờ biển, 3000 hòn đảo lớn nhỏ, 2 quần đảo xa bờ là Hoàng sa và Trường sa. Trước đây nhiều quốc gia chỉ quan tâm tới phần lãnh thổ. Nhưng trong thế giới ngày nay, lãnh hải vô cùng quan trọng, ngoài tài nguyên trong lòng nó thi đây còn là cửa ngõ để giao thương với bên ngoài
Các em biết đấy để có được giang san gấm vóc như hôm nay, ông cha ta đã mất gần 4000 năm để tạo dựng, mở mang và gìn giữ. Trên mỗi tấc đất quê hương, mỗi góc phố, bờ tre đều in dấu bước chân của ông cha, máu mồ hôi của bao thế hệ đã đổ xuống. Không ý thức được điều đó là chúng ta có tội lớn với tiền nhân.
Câu hỏi 4: Đất nước chúng ta có 4000 năm lịch sử. trải qua các thời kì khác nhau. Thời kì thứ nhất : Thời kì Thượng cổ thời đại: tính từ khi lập nước đến hết đời nhà Triệu.Theo truyền thuyết về thời Hồng Bàng, cách đây hơn 4000 năm. Các tộc người Việt cổ (Bách Việt) đã xây dựng nên nhà nước Xích Quỷ có lãnh thổ rộng lớn tại khu vực ngày nay là miền nam sông Dương Tử (Trung Quốc). Tới thế kỷ 7 trước công nguyên (TCN), người Lạc Việt, một trong những nhóm tộc Việt ở phía Nam đã lập nên nhà nước Văn Lang tại khu vực mà ngày nay là miền Bắc Việt Nam, và kế tiếp là nhà nước Âu Lạc vào giữa thế kỷ 3 trước công nguyên. Trong thời kì này ngày nay còn lưu lại nhiều câu chuyện cổ tích: trăm trứng tăm con, sự tích trầu cau, phù đổng thiên vương, bánh dày bánh chưng , sự tích quả dưa hấu, sơn tinh thuỷ tinh, mị châu trọng thuỷ. Thầy có một câu hỏi vui nhé. Có rất nhiều kỉ lục quốc gia được lập trong thời kì này. Đó là những kỉ lục nào?
Trả lời : Bà mẹ đông con và có con cái thành đạt nhất? mẹ Âu cơ và các con là các Vua Hùng
Người đầu tiên trên thế giới bay vào vũ trụ? Thánh Gióng
Người Việt nam đầu tiên làm maketting? Mai An Tiêm
Người đầu tiên đưa hàng giả vào việt nam? Trọng Thủy
Câu hỏi 5: Thời kì thứ 2: thời kì Bắc thuộc: Bắt đầu từ thế kỷ 2 TCN, đất nước chúng ta bị các triều đại phong kiến Trung Quốc cai trị trong hơn 1000 năm. Em hãy cho biết tại sao các nhà lịch sử chia thời kì này thành 3 giai đoạn: BT lần 1, BT lần 2, BT lần 3. Em có suy nghĩ gì có điều gì ngạc nhiên và khâm phục ông cha chúng ta qua thời kì này?
Trả lơì: Trong suốt 1000 năm đô hộ, nhân dân ta không cam chịu làm nô lệ, luôn đứng lên đánh đổ ách thống trị của giặc phương Bắc. Sau nhiều lần khởi nghĩa không thành của Bà Triệu, Mai Thúc Loan,...hoặc chỉ giành độc lập ngắn của Hai Bà Trưng, Lý Bí... đến năm 905 Khúc Thừa Dụ đã giành quyền tự chủ cho người Việt, và Việt Nam chính thức giành được độc lập lâu dài sau trận chiến lịch sử trên sông Bạch Đằng do Ngô Quyền chỉ huy trước đoàn quân Nam Hán năm 938. điều lí thú nhất là trải qua 1000 năm bị đô hộ. Lòng yêu nước không bị dập tắt mà vẫn âm ỉ và khi có cơ hộị và điều kiện thì lại bùng phát và đứng lên dành lại độc lập đặc biệt bản sắc văn hóa dân tộc vẫn được giữ gìn. Ông cha ta vẵn không bị đồng hóa, vẫn giữ gìn được tiếng nói, vẫn phát triển được nền văn hóa. Nước Trung Hoa xưng hùng xưng bá, nhưng chưa bao giờ chiến thắng trước bất cứ cuộc chiến tranh xâm lược nào của ngoại bang. Nhưng họ có một biệt tài kỳ lạ, độc nhất vô nhị trên thế gian này, đó là trả thù bằng cách Hán hóa tất cả các đạo quân xâm lược, kể cả những đế chế lừng lẫy nhất thế giới, như Mông Cổ và Mãn Thanh. Đế chế Mãn Thanh hùng mạnh như vậy mà bị “thôn tính” trở lại theo kiểu “Hán hóa”, đến mức ngày nay chỉ còn lại con số cỡ trên trăm người nói được tiếng Mãn. Một nhà khoa học xã hội đã kể: Trong thời gian làm việc ở vùng Đông Bắc Trung Quốc, ông có cơ hội được tiếp xúc với nhiều bạn bè người Mãn… ông nhận ra, ai cũng mang một đôi mắt đượm buồn, và khó tìm được vẻ buồn nào hơn thế. Có lần ông buột miệng hỏi một nhà nghiên cứu người Mãn: “Chị nói tiếng Mãn vẫn tốt chứ?”. Lòng chị ấy trĩu xuống, nói không ra tiếng, lắc đầu buồn bã, và buông ra một lời ứ máu nghẹn ngào: “Các bạn hạnh phúc vì vẫn giữ được tiếng Việt sau hơn một ngàn năm đô hộ của người Hán”. Đấy các em thấy ông cha chúng ta là như vậy
Câu hỏi 6: Thời kì thứ 3: Thời kì tự chủ: . Sau chiến thắng cuả Ngô Quyền chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc. chúng ta bước vào thời kì xây dựng đất nước với các triều đại phong kiến hùng mạnh. Em hãy cho biết đó là các triều đại nào?Các công việc lớn mà các triều đại này làm được?
Trả lời:Các triều đại phong kiến trong thời kì này. Ngô, Đinh, tiền Lê, Lý, Trần, Hồ, hậu Trần, Lê, hậu Lê, Trịnh Nguyễn phân tranh, nhà Nguyễn Tây sơn, nhà Nguyễn Có thể nói đây là thời kì hưng thịnh đất nước có nhiều vua hiền tôi giỏi chăm lo việc nước việc dân chống lại giặc phương Bắc, mở mang bờ cõi phía Nam. Sau khi giành được độc lập, từ thế kỷ 10 dân tộc Việt Nam đã xây dựng đất nước, chống lại sự xâm lược bởi các triều đại phương Bắc của người Hán, Mông Cổ, Mãn Thanh gắn liền với những tên tuổi của những vị tướng tài ba: Lí Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…và với những lần mở rộng lãnh thổ dần xuống phía nam nơi người Chăm, người Khmer sinh sống, gắn liền với tên tuổi cuả Huyền Trân Công Chúa, Nguyễn Hoàng, Nguyễn Hữu Cảnh… Việt Nam có ranh giới địa lý gần như hiện nay vào năm 1757
Câu hỏi 7: Đến giữa thế kỷ 19, cùng với các nước ở Đông Dương, Việt Nam trở thành thuộc địa của Pháp. Trong Thế chiến thứ hai, phát xít Nhật chiếm Việt Nam và toàn thể Đông Dương, ngay sau khi hay tin đế quốc Nhật đầu hàng quân Đồng Minh, Việt Minh đã giành lại chính quyền từ tay Nhật. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập thành lập nưảớc Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Em hãy cho biết 2 câu thơ:
Mường thanh, Hồng cúm, Him lam.
Hoa mơ lại trắng vườn cam lại vàng
viết về sự kiện lịch sử trọng đại nào của dân tộc ta?
Trả lời: Chiến thắng Điện Biên Phủ gắn liền với tên tuổi cuả vị tướng tài ba Võ Nguyên Giáp.
Em có biết điểm gì đặc sắc trong câu thơ trên? lối chơi chử tài tình. Câu thơ là một bức tranh thanh bình của quê hương sau ngày chiến thắng. cả 2 câu là những sắc màu tươi vui: xanh, hồng, lam, trắng, vàng.
Câu hỏi 8: Có ý kiến cho rằng giới trẻ ngày nay quay lưng lại với lịch sử, họ sống ích kỉ và ít quan tâm tới vận mệnh của đất nước, họ chỉ tìm cách làm sao kiếm được thật nhiều tiền em nghĩ sao?
Các em ạ! Thầy nghĩ rằng người Việt nam chúng ta lòng yêu nước đã trở thành máu thịt. Đất nước là vấn đề hết sức thiêng liêng. Thầy không tán thành với đánh giá là giới trẻ quay lưng với lịch sử. Lịch sử ở trong tâm can con người, vấn đề là nó có được đánh thức hay không thôi. Thực tế cho thấy nếu có vấn đề liên quan đến vận mệnh quốc gia, giới trẻ đều quan tâm và thể hiện thái độ của họ. Vấn đề là người lớn tổ chức như nào, làm cái gì và người lớn có phải là một tấm gương không? Tuy nhiên cũng có một số bạn trẻ ý thức xã hội ít, nhạt nhẽo, thậm chí còn có những quan niệm lối sống lệch lạc. Nhưng thực ra đấy chỉ là một bộ phận rất nhỏ. Và thầy nghĩ trách nhiệm một phần thuộc về người lớn. Thầy cô, cha mẹ chưa chăm sóc quan tâm các em chưa thật chu đáo, chưa lắng nghe các em.Và thật sự họ đang nghĩ gì? Biểu hiện bên ngoài có song hành với suy nghĩ bên trong tâm hồn thực của họ không?Đó là điều người lớn cần suy nghĩ
Có nhiều bạn cho rằng mục đích của đời mình là kiếm thật nhiều tiền. Quả là một quan niệm sai lầm và tai hại Các em nên nhớ kiếm tiến không phải là điều xấu. Nhưng kiếm để làm gì ? và kiếm như thế nào mới là điều đáng nói. Ai đó đã nói vui : tiền bạc là phù du, nhưng không có tiền thì phù mỏ, cũng đúng đấy các em a. Nhưng các em cần biết rằng đồng tiền chỉ là phương tiện chứ không thể là mục đích sống. Người ta nói rằng đồng tiền là người đầy tớ tốt nhưng là người chủ xấu. Thần tượng cuả giới trẻ là Bill Gates đầy tham vọng và khao khát làm giàu. Ông là người tài năng và giàu nhất thế giới hiện nay. Nhưng đồng tiền ông ta làm ra đã dành phần lớn để cống hiến trở lại vì hạnh phúc của nhân loại qua công tác từ thiện. Các em nhớ điều đó
Kết luận: Các em ạ! Tổ quốc ta dân tộc ta thật là vĩ đại. Tìm hiểu cội nguồn để chúng ta thêm tin yêu cuộc sống hôm nay. Không ai có thể yêu đất nước, yêu đồng bào mà không biết gì về đồng bào và đất nước. Ông cha ta đã để lại cho chúng ta một di sản đáng tự hào. Các em phải biêt nâng niu gìn giữ. Ai đó đã nói rất hay: Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác.
Ngày nay, với sự bùng nổ của Internet và các phương tiện thông tin hiện đại, các em có đầy đủ thông tin. Đó là thế mạnh mà các em so với thế hệ cha ông. Nhưng những kiến thức đó không tự dưng mang đến cho người ta một lý tưởng sống. Tuổi trẻ chúng ta không thiếu thông tin nhưng cái ta thiếu chính là tính nhân văn trong các thông tin đó. Cuộc sống sẽ vô cùng ý nghĩa nếu chúng ta biết sống vì cộng đồng. Hạnh phúc không chỉ đến từ những điều chúng ta nhận được mà còn đến từ những gì mà chúng ta đã cho đi, Kinh tế thị trường đem đén cho chúng ta cuộc sống đây đủ hơn về vật chất nhưng nó là mảnh đât tốt tươi cho tính ích kỉ, chủ nghĩa cá nhân xuất hiện Và, điều gì sẽ xảy ra nếu bản lĩnh của ta trước cuộc đời trở nên yếu hèn hoặc lệch lạc. Và em hãy nghe con tim mình nhắc nhở :
Em có là người Việt Nam dòng máu đỏ da vàng biết yêu thương nồng nàn.
Em có là người Việt Nam mang trái tim nhân hậu thương giống nòi về sau
Thầy chúc các em hãy nuôi dưỡng khát vọng, có nhiều niềm đam mê, đầy ắp sự sáng tạo, nhiệt huyết, dám nghĩ và dám làm của tuổi trẻ, với một mục đích là vì cuộc sống cuả chính các em vi sự an vui hạnh phúc của đồng bào vì sự thịnh vượng bình yên của đất nước. Cuối cùng kính chúc quý thầy cô và các em mạnh khoẻ. Càm ơn quý thầy cô giáo và các em đã lắng nghe

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011














CHUYÊN ĐỀ NGOẠI KHÓA VỀ QUÊ HƯƠNG ĐẦU NĂM TÂN MÃO:

QUÃNG TRỊ QUỂ HƯƠNG TÔI

Người thực hiện: Trần Văn Sáu
Kính thưa quý thầy cô giáo kính mến, thưa các em thân mến. Hôm nay khi không khí xuân hãy còn ngập tràn trên khắp quê hương, khi lòng mỗi chúng ta vẫn còn rộn ràng hứng khởi của những ngày đầu năm mới. Đây đó phố phường làng mạc tươi vui như trong thơ Hàn Mặc Tử” trong làn nắng ửng khói mơ tan, đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng, sôt soạt gió trêu tà áo biếc, trên giàn thiên lí bóng xuân sang” tôi xin phép ban giám hiệu nhà trường và quý thầy cô được trò chuyện với các em đôi điều về quê hương Quãng trị mến yêu
Các em yêu quý
“Con ốc bể bắc xoắn từ trái sang phải
Con ốc bể nam xoắn từ phải xoắn sang”
Mỗi người sinh ra, ai mà chẳng có cội nguồn gốc gác, ai mà không có quê hương. Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn.Ở đó ta có mẹ có cha, có những tháng ngày êm đềm bên gia đình bè bạn thầy cô xóm làng Ở đó ta đã chập chững những bước đầu tiên, đã học bài học sơ khai về đạo làm người, ở đó ta có những chiều vui tan học mang điểm 10 về khoe với mẹ, và cũng có những ngày buồn “ trốn học bị đòn roi”. Trong trái tim mỗi chúng ta, tình yêu quê hương thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng tha thiết là hành trang mang theo suốt cả cuộc đời. Để rôi mai này lớn lên đi xa những đêm buồn lại nhớ quay nhớ quắt, để rồi khi tuổi già bóng xế lại muốn quay về…
Sau đây tôi xin nêu một số câu hỏi giúp các em tìm hiểu về Quảng trị quê hương của chúng ta

Câu hỏi 1:
“Đất nước mình đâu cũng đẹp như tranh” quê hương Việt nam ta là một bức tranh thủy mặc, non xanh nước biếc. Xứ Đoài thì có núi Tản – sông Đà, xứ Nghệ thì có núi Hồng – sông Lam, đất kinh kì thì có núi Ngự - sông Hương Nam định có non Côi sông Vị, Quãng Ngãi có núi Ấn sông Trà… Còn Quảng Trị chúng ta? Câu trả lời dành cho các em?
Trả lời: non Mai – sông Hãn.
Non Mai tức núi Mai Lĩnh, một ngọn núi đẹp ở gần chiến khu Ba Lòng. Sông Hãn là sông Thạch Hãn, ôm lấy phía bắc của Thành cổ Quãng trị
Thầy xin nói thêm một chút về con sông Thạch hãn: Quảng Trị là nơi phát tích của họ Nguyễn khi Nguyễn Hoàng mới vào dựng nghiệp ở Đàng Trong, vì thế năm 1836, sau khi ổn định đất nước, vua Minh Mạng đã chọn sông Thạch Hãn là một trong 9 thắng cảnh của đất nước để đúc vào Cửu Đinh bày ở sân rồng coi như quốc bảo.
Câu hỏi 2:
Em hãy thử lí giải tại sao thành phố của chúng ta lại có tên gọi là Đông Hà

Trả lời: Đông Hà trước đây là tên gọi của một ngôi làng bây giờ thuộc phường 3. Sở dỉ có tên gọi này vì ở đây là một vùng có rất nhiều hà ( cùng loài với hến) nên gọi là Đồng Hà sau gọi chệch thành Đông Hà. Dân làng sinh sống nhờ hến và làm thợ rèn. Có câu ca rằng : “ trai Tân trúc chặt tre thở hoi hóp. Gái Đồng hà đãi hến hát ngêu ngao” ( giải thích câu đối). không chỉ thế ở làng điếu ngao( phường 2 bây giờ) cũng có câu ca: “ cam lộ không cam là cam lộ lộ. điêu ngao không hến là điếu ngao ngao” (giải thích câu đối).

Câu hỏi 3:
Sự hình thành phần đất phía nam quãng trị gắn với tên tuổi cuả một công chúa đời Trần bà được nhân dân xem là khai quốc công thần. em hãy cho biết bà là ai?
Trả lời: Huyền Trân công chúa
Câu hỏi phụ: em có biết ở Đông hà chúng ta đền thờ của Bà ở đâu? Con đường mang tên Bà?
Vào năm 1293, Trần Nhân Tông sau khi đã truyền ngôi cho con là Trần Anh Tông, lên tu ở núi Yên Tử, mến cảnh núi sông thường hay đi du ngoạn các nơi, vào đến đất Chiêm. Trong khi ở Chiêm Thành, vua Chế Mân biết du khách khoác áo cà sa là Thượng Hoàng nước Việt, nên lấy tình bang giao mà tiếp đãi nồng hậu. Không rõ Thượng Hoàng vân du có ý định mở mang bờ cõi cho đất nước về phía nam không, hay vì cảm tình đối với ông vua trẻ tuổi Chiêm Thành mà hứa gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân.mặc dù khi đó Chế Mân đã có chính thất là hoàng hậu Tapasi, người Java (Inđônêxia ngày nay). Năm 1306, vua Chăm là Chế Mân dâng biểu cầu hôn lên vua Trần Anh Tông xin cưới công chúa Huyền Trân và dâng 2 châu: Châu Ô và châu (Rí) Lý làm vật sính lễ. Vua Trần bằng lòng gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân và nhận hai châu: Ô, Rí. Năm 1309, nhà Trần đổi châu Ô thành Thuận Châu, châu Rí thành Hóa Châu. Thuận Châu chính là dải đất từ sông Hiếu - Cửa Việt trở vào phía Nam, trong đó có các huyện: Hải Lăng, Triệu Phong, thị xã Quảng Trị và phần lớn đất thành phố Đông Hà ngày nay.
Cuộc hôn nhân này là một sự hy sinh to lớn của bà cho đất nước. Chúng ta haỹ nghe nỗi lòng cuả Bà
Nước non ngàn dặm ra đi...
Mối tình chi!
Mượn màu son phấn
Đền nợ Ô, Ly.
Để tỏ lòng biết ơn vị khai quốc công thành nhân dân Quảng trị đã lập đền thờ bà tại phường Đông thanh thành phố Đồng hà, và con đường trước mặt UBND thành phố chúng ta được vinh dự mang tên Bà
Câu hỏi 4:
Quảng trị vốn là một vùng đất cằn cỗi nghèo khó
“Những ruộng đói mùa những đồng đói cỏ
Những đồi sim không đủ quả nuôi người “
Nhưng vùng quê nghèo ấy lại là nơi sản sinh ra những người con chịu thương chịu khó và rất hiếu học, những nhân tài cho đất nước. Em hãy cho biết những con người Quãng trị đã làm rạng rở cho quê hương

1.Về khoa bảng: Bùi Dục Tài người xã Câu Nhi huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.là người tiến sĩ đầu tiên của xứ đàng trong năm 1502, được cử giữ chức Hàn Lâm dưới triều Lê, Dưới triều Lê Tương Dực, ông được thăng Tả thị lạng bộ Lại. Đời Lê Chiêu Tông, làm đến tham tướng.

2. Về khoa học: Nguyễn Hữu Thận Nhà toán học, danh sĩ thời Nguyễn . Quê làng Đại Hòa, huyện Hải Lăng, phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.
Ông say mê toán học từ thuở trẻ, hằng chuyên tâm nghiên cứu về môn học này. Cả hai triều Tây sơn và Gia long đều trọng dụng ông làm đên thượng thư . Ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm quý giá
Ý trai toán pháp nhất đắc lực Tam thiên tự lịch đại văn chú Bách ti chức chế
3. Về hội họa có danh họa Lê Bá Đảng Lê Bá Đảng người làng Bích La Đông, xã Triệu Đông, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Sang Pháp học và trở thành một hoạ sĩ nổi tiếng ở châu Âu. Năm 1989 nhận giải thưởng "Nghệ sĩ có tài năng lớn và tư tưởng nhân đạo" của Mỹ; Năm 1992 được Trung tâm tiểu sử quốc tế thuộc Đại học Cambridge của Anh đưa vào danh mục who is who in the word ; năm 1994 được Nhà nước Pháp tặng "Huân chương Văn hóa nghệ thuật Pháp". Được giới nghệ thuật đánh giá là bậc thầy của hai thế giới Đông - Tây. Hiện hội họa thế giới có một trường phái gọi là trường phái Lê Bá Đảng
4. Về thơ ca có Chế Lan viên người xã Cam An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị.Ông bắt đầu làm thơ từ năm 12, 13 tuổi. Năm 17 tuổi, với bút danh Chế Lan Viên, ông xuất bản tập thơ đầu tay nhan đề Điêu tàn, Từ đây, cái tên Chế Lan Viên trở nên nổi tiếng trên thi đàn Việt Nam. Ông cùng với Hàn Mặc Tử, Yến Lan, Quách Tấn được người đương thời gọi là "Bàn thành tứ hữu".Con gái ông, bà Phan Thị Vàng Anh, cũng là một nhà văn nổi tiếng
5.Về văn chương chúng ta có Hoàng Phủ Ngọc Tường người làng Bích Khê, xã Triệu Long, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Tác giả của bài kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông” mà em được học trong chương trình 12. người được đánh giá là viết ki chỉ sau Nguyễn Tuân
6. Về âm nhạc chúng ta có Trần Hoàn quê quán Hải Lăng, Quảng Trị, tác giả của bản tăng gô” sơn nữ ca “bất hủ. có Hoàng Thi Thơ người làng Bích Khê ở xã Triệu Long, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị được coi là người viết nhạc quê hương hay nhất Việt Nam…
7. Về giáo dục chúng ta có GS hồ ngọc đại Hồ Ngọc Đại người làng Vệ nghĩa huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.Ông là một nhà khoa học giáo dục, một nhà tổ chức thực tiễn hoạt động giáo dục, một nhà giáo tràn đầy nhiệt huyết, hết lòng vì sự nghiệp giáo dục, một người "chịu thua tất cả chỉ để được công nghệ giáo dục ( từ chối chức bộ trưởng) ông sáng lập ra Trung tâm Công nghệ Giáo dục (CGD) để tiến hành thực nghiệm công nghệ giáo dục, công nghệ phát triển con người (cả về lý thuyết lẫn thực tiễn).
8. Về chính trị ta có tổng bí thư Lê Duẩn người được đánh giá là tài năng chỉ sau chủ tịch Hồ Chí Minh
9. Về quân sự chúng ta có Lê chưởng quê xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị; là một vị tướng tài ba.. có Đoàn Khuê Quê quán: Thôn Gia Đẳng, Xã Triệu Lăng, Huyện Triệu Phong, Tỉnh Quảng Trị là bộ trưởng quốc phòng
Câu hỏi 5: Đầu năm mới có du khách là bạn em ghé thăm Quãng trị em hãy giới thiệu cho họ những nơi cần đến, những món cần ăn
Trả lời: về du lịch nghỉ dưỡng chúng ta có Cửa tùng, Cửa việt, Mĩ thủy…du lịch di tích lịch sử văn hóa cách mạng chúng ta có Thành cổ, địa đạo vĩnh mốc, hàng rào điện tử mắcnamara..về du lịch tôn giáo chúng ta có thánh địa La vang, có chùa Sắc tứ Tịnh quang…
Về đặc sản chúng ta có Rượu kim long, ngày xưa được đánh giá Việt Nam Tứ Đại Danh Tửu. Cháo cá Hải Lăng đã du nhập vào tận Sài gòn. Tục ngữ có câu: Nem chợ Sãi, vải La Vang - Khoai quán Ngang, dầu tràm Đại Nại - Gạo Phước Điền, chiêng Sắc Tứ - Khoai từ Trà Bát, quạt chợ Sông - Cá bống Bích La, gà Trà Lộc... Nưa Lạt Lạo, gạo Cá Tiêm, chiêm Biền bắn, sắn Biền Càn (ở Câu Nhi) Chợ Ngô Xá nón lá Kệ Văn (Văn Quỷ)
Câu hỏi 6: Em hãy cho biết ý nghĩa hai câu thơ sau của nhà thơ Tế Hanh
Trời vẫn xanh một màu xanh Quãng Trị
Tận chân trời mây núi có chia đâu?
Trả lời: Trong lịch sử đát nước chúng ta đã hai lần phải chia cắt. Câu thơ này được Tế Hanh viết trong những ngày đất nước còn khói lửa binh đao, nhân dân phải sống trong cảnh ngày bắc đêm nam, cha xa con, vợ xa chồng…Con sông Bến Hải của Quãng trị chúng ta được chọn làm giới tuyến tạm thời. Nhưng ranh giới ấy chỉ là về địa lí. Còn trong lòng mỗi người con đất Việt thì không gì có thể chia cắt được. Hôm nay chúng ta may mắn được sống trong một đất nước hòa bình thống nhất, chúng ta phải có nhiệm vụ gìn giữ giang san gấm vóc sao cho non sông liền một dải, đừng bao giờ có cảnh máu chảy đầu rơi, làm sao cho trong thôn cùng xóm vắng rộn tiếng cười vui nhà nhà no ấm…
Câu hỏi 6:
Có một ngôi trường có tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã làm nên những kì tích lớn lao, là niềm tự hào của người dân Quảng Trị và được mệnh danh là “ quốc tử giám” của Quảng Trị. Em hãy cho biết đó là trường nào?
Câu hỏi phụ em hãy tự giới thiệu về trường mình? Nơi đào tạo nhân tài cho tỉnh nhà, xép hạng thứ 37 toàn quốc. Học sinh của trường rất thành đạt
Nói rõ ý nghĩa của lô gô của trường: Nói theo ngôn ngữ thời hiện đại là 3 trong 1
Ngọn lửa: Tượng trưng cho sức trẻ
Con ong: Tượng trưng cho sự cần mẫn đam mê chăm chỉ hút nhụy nhả mật cho đời
Cánh buồm: Tượng trưng cho lòng khát khao vươn tới những chân trời mơ ước.
Biểu tượng nói lên sự đào tạo con người toàn diện của nhà trường về cả 3 mặt thể lực đạo đức và tài năng
Các em thân mến thầy còn rất nhiều điều để nói và muốn nói về Quãng trị chúng ta. Nhưng hôm nay thời gian không cho phép những điều thây đã trao đổi chỉ là những gợi ý để có dịp các em tìm hiểu thêm. Bởi thầy nghĩ không ai có thể yêu quê khi mà chẳng biết rõ về quê mình. Thầy xin tạm dừng lại ở đây
Cuối cùng xin đọc tặng các em bài thơ “ Những cánh buồm” mà có thể các em chưa biết như là lời tâm tình, nhắn nhủ của những người làm mẹ làm cha người thầy với các em nhân dịp đầu năm mới chúc các em như những cánh buồm đi thẳng tới những chân trời cao rộng thênh thang
Những cánh buồm
Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010










XUNG QUANH TÔI…

TRẦN HƯƠNG TRÀ

Thất bại, vấp ngã trong cuộc sống là điều không tránh khỏi. Bởi chẳng có con đường trải thảm hoa nào có thể dẫn đến thành công cả. Nhưng điều quan trọng là có thể đứng dậy, tiếp tục phấn đấu. Một chổ dựa tinh thần là thực sự cần thiết để tiếp cho ta sức mạnh vượt qua thất bại, bước tới thành công.
Chỗ dựa, là nơi tìm thấy niềm vui sau một ngày dài mệt mỏi, là nơi san sẽ nỗi vui buồn hay chỗ dựa đó là nơi cho ta nguồn an ủi, động viên mỗi khi gặp thất bại, buồn phiền, để từ đó ta có thêm sức mạnh, nghị lực. Một người có một cuộc đời, số phận riêng, hoàn cảnh riêng nhưng khi cô đơn, hay thất bại ai cũng cần một người ở bên chia sẻ, cảm thông mang niềm tin trở lại. Nhà bác học học Achimeghè đã nói rằng: “ Hãy cho một điểm tựa, tôi sẽ nhấc trái đất lên” Câu nói đó không chỉ đúng trong vật lí mà còn rất đúng trong cuộc sống. Bởi một tiếng gọi “ mẹ” của con là điểm tựa cho mẹ thêm yêu cuộc đời; một cái vỗ tay khích lệ của cha là điểm tựa cho con chập chững bước những bước đi đầu đời, một lời động viên, an ủi của bạn là điểm tựa cho tôi quên cả muộn phiền. Trong cuộc sống, ai cũng cần ít nhất một điểm tựa, điểm tựa đó là niềm tin, sự kì vọng, mục đích, tình yêu…Một điểm tựa vững chắc sẽ giúp ta đối đầu với thử thách, gian nan; vượt qua vất vả của tinh thần, đi qua khó khăn, nghịch cảnh dễ dàng hơn. Vì ta biết, bên cạnh ta luôn có một bờ vai sẵn sàng sớt chia, an ủi.
Những hạt cát bé nhỏ góp lại để tạo thành một sa mạc bất tất tận; những con sông dựa vào nhau chảy về tạo thành biển cả mênh mông và những con người đơn lẻ đã tập hợp thành một cộng đồng, một thế giới rộng lớn. Vì vậy, không ai có thể tách rời ra, không ai là không có một chổ dựa. Một chỗ dựa tinh thần vững chắc, đó chính là những người thân yêu nhất của chúng ta, là gia đình, là thầy cô, là bè bạn…là những người luôn sẵn sàng một bờ vai để an ủi, một đôi tay âu yếm, chở che mỗi khi ta cần. Có nhiều người có một chỗ dựa thật vững chắc nhưng lại không nhận ra; chỉ có những người khi thất bại, cô đơn hay chịu sự xa lánh của mọi người mới nhận thức được ý nghĩa thực sự quan trọng của một chỗ dựa. Hãy tỏ thái độ biết ơn đối với điểm tựa của mình!
Bạn có hạnh phúc khi có một chỗ dựa nhưng bạn được gấp đôi hạnh phúc khi trở thành chỗ dựa cho người khác. Bởi lẽ khi kiếm tìm hạnh phúc cho người khác, bạn cũng đang tìm hạnh phúc cho chính mình. Có một chỗ dựa có nghĩa là có một người an ủi, có một chỗ để nghỉ nghơi khi mỏi mệt tìm về. Nhưng ta không nên quá dựa dẫm , phụ thuộc, phải luôn biết tự cố gắng bằng chính sức mình. Phải tự mình cố gắng thì thành công mới có ý nghĩa. Trong cuộc đời, đã bao lần bạn cảm thấy hụt hẫng, dằn vặt, đau đớn…những lúc đó điều quan trọng nhất là có một điểm tựa. Vì vậy, bạn đừng nên ngạc nhiên mà hãy sẵn sàng một bờ vai khi ai đó gục đầu vào bạn mà khóc. Dù là người mạnh mẽ hay yếu đuối thì cũng có lúc cần cho mình một điểm tựa khi mất đi niềm tin hay một điểm tựa để tiến cao hơn, xa hơn trong cuộc sống. “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” điểm tựa là như vậy.
Gia đình cho con niềm tin, là chổ dựa để con sống tốt; thầy cô cho em sự khích lệ giúp em vượt qua khó khăn trong học tập, bạn bè tiếp cho tôi sức mạnh để vượt qua thất bại. Vì vậy, hãy tôn trọng, yêu quý điểm tự của mình. Đừng để mất họ, ta mới nhận ra và tiếc nuối.
Hãy tìm cho mình một chổ dựa, để được chia sẽ những khi vui; an ủi những khi buồn; vỗ về những khi đơn lạnh…
“ tựa vai nhau
Cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời…”














DẠ THƯA CÔ…



TRẦN HƯƠNG QUỲNH
Kính tặng cô Thúy

Vậy là đã kết thúc năm học lớp 4 này rồi. Tôi vui khi được bước lên một lớp nữa, còn buồn là vì phải chia tay người cô giáo dịu hiền, người đã dạy tôi li một làm toán, từng cách một làm thơ. Phải xa cái chỗ ngồi quen thuộc mà tôi thường ngồi để nghe những lời dạy bảo ân cần mà cô trao trọn vẹn cho chúng tôi. Có những lúc chúng tôi phá đén nỗi mà cô đã khóc vì chúng tôi. Ba mươi tám học sinh mà cô xem như ba mươi tám đứa con của mình. Cô đã dạy chúng tôi khôn lớn thành người, dạy cho chúng tôi cách sống đạo đức của con người Việt Nam chúng ta. Những lúc nghịch phá, cô lại nói với chúng tôi: “các em hãy noi gương Bác mà sống, Bác đã hy sinh vì dân vì nước để tìm con đường cứu tổ quốc Việt Nam. Các em cũng vậy, các em phải tìm một con đường tốt đẹp để dẫn đến tương lai nhé”
Cả cuộc đời đi dạy, cô hết hơi, hết giọng là vì chúng tôi. Có lẽ cuộc đời này, chẳng có thứ gì mà tôi đền đáp cho cô được. Nhưng cô lại nói: ‘ món quà quý giá mà cô cần ở các em là các em phải học giỏi, cô chỉ cần cái đó là cô vui rồi”. Có những lúc những bạn phá nhất lớp lại được con điểm 10 làm cô hạnh phúc đến nỗi bừng khóc lên.
Cô ơi!
Chúng em xem cô như một người mẹ ruột thịt đã sinh thành chúng em. Sau này xa trường, làm sao em quên được những kỉ niệm êm đềm của cô trò chúng ta được chứ. Khi xa mái trường này, em chỉ biết chạy tới ôm cô mà khóc. Giọt nước mắt mắt của em sẽ làm cô vui hơn sau một năm dạy dỗ vất vả. có lẽ thế, nên cô là người mà em yêu nhất trong 4 năm học vừa qua

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010
















CHUYÊN ĐỀ NGOẠI KHÓA MỪNG XUÂN CANH DẦN

Người thực hiện: TRẦN VĂN SÁU

Kính thưa quý thầy cô giáo kính mến! thưa các em học sinh thân mến
“ Xuân của đất trời nay mới đến. xuân trong tôi đã đến tự lâu rồi”
Người ta nói rằng mùa xuân là của tuổi trẻ. Còn với người lớn tuổi cứ mỗi mùa đông trôi qua là lại thêm một chiếc lá vàng rơi, thế mà lòng tôi lại cứ háo hức như trẻ con mỗi độ xuân về. Trên những nẻo đường quê hương tôi bắt gặp những bông hoa khoe sắc tươi trong nắng vàng rộn rã, những nụ cười hân hoan như nắng mới mùa xuân.” Xuân đến rồi kia xuân đến rồi.”
Và tôi thấy mình bổng trẻ lại và muốn làm một điều gì để góp gió góp nắng cùng xuân
Hôm nay tôi xin phép quí thầy cô, tôi xin được trao đổi với các em đôi điều “trên trời dưới đất” như một món quà nhỏ đầu năm để trao tặng các em đặc biệt là các em lớp 12, với lời cầu chúc cho các em trong năm mới đạt được kết quả cao trong các kì thi sắp tới
Vì mục đích đó nên những câu hỏi tôi đua ra đều liên quan đến kiến thức mà các đã và sẽ được học, mong các em theo dõi để trả lời và chúng tôi sẽ có những phần thưởng cho những em có câu trả lời hay

Câu 1: Nhân dịp đầu năm mới có một người bạn ở một nơi xa xôi trong vũ trụ muốn đến thăm trường ta, em hãy cho bạn ấy địa chỉ ?
Trả lời: trường chuyên Lê Quý Đôn 106 Hùng Vương Đông Hà, Quảng trị, Việt Nam, hành tinh Trái đất, hệ mặt trời, trên dải thiên hà Ngân hà
Những kết quả quan trắc và nghiên cứu chứng tỏ vũ trụ là vô tận. trong phần vũ trụ mà con người đã tìm hiểu được( bán kính hàng tỉ năm ánh sáng) thì hầu hết vật chất tồn tại dưới dạng các sao tức là những thiên thể khổng lồ nóng sáng( những mặt trời). các sao phân bố trong không gian không đều, chúng tập trung thành những hệ có hình dạng xác định gọi là các thiên hà. Các sao trong thiên hà phân bố không đều đa số tập trung vào một mặt phẳng xác định được gọi là mặt phẳng chính của thên hà. Hệ mặt trời nằm cách trung tâm Thiên Hà của chúng ta 30 nghìn năm ánh sáng và quay quanh tâm thiên hà với tốc độ 250km/s

Câu 2: Có một bài ca dao rất hay mà tôi tin nhiều em thuộc vì nó được các bà mẹ dùng hát để ru con
Cầu Ô Thước trăm năm giữ vẹn
Sông Ngân Hà giữ trọn đừng phai
Sợ em ham chốn tiền tài
Dứt đường nhân ngãi lâu dài bỏ anh.
Trong văn học, cầu Ô Thước sông Ngân hà đã trở thành biểu tượng tình yêu.
Em biết gì sông Ngân Hà, cầu Ô thước ?
Trả lời: Thiên hà được gọi là thiên hà của chúng ta bao gồm 6000 sao mà ta nhìn thấy bằng mắt thường và hơn một trăm tỉ sao khác chỉ có thể quan sát bằng kính thiên văn. Những đêm trời quang mây tạnh nếu nhìn theo phương của mặt phẳng chính của thiên hà của chúng ta thì sẽ thấy một dải sáng quen gọi là dải Ngân Hà( sông Ngân), đó là hình chiếu của thiên hà chúng ta lên vòm trời
Ngưu Lang là vị thần chăn trâu, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên cả 2 bỏ bễ công việc Ngọc Hoàng giận giữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông. Chỉ cho hai người mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hóa thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu. Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Vì mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai, họ cãi nhau chí chóe nên đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh. Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông.
Theo thần thoại Trung Quốc, chim quạ (ô) và chim khách (thước) khuân đá lấp sông Ngân Hà tạo nên cầu Ô Thước để Chức Nữ qua gặp Ngưu Lang vào đêm mồng bảy tháng bảy âm lịch.

Câu 3: Bây giờ chúng ta đi tìm hiểu các thành viên trong gia đình mặt trời: gia đình mặt trời gồm mặt trời và 8 hành tinh:
Thủy, kim, đất, hỏa,( chất rắn) mộc, thổ, thiên, hải( chất khí) quay quanh mặt trời với các quỹ đạo khác nhau. Sao thủy quay quanh mặt trời mất 88 ngày sao kim 225 ngày, trái đất 365 ngày, sao hỏa 687 ngày, sao mộc 11,9 năm, sao thổ 29,5 năm, sao thiên vương 84 năm, sao hải vương 165 năm. Tế Hanh một trong những người khởi xướng phong trào thơ mới có nhiều bài thơ tình rất hay, trong bài Vườn xưa đã viết:
Đôi ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trời mặt trăng cách trở
Như sao mai sao hôm không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa
Em hãy cho biết tại sao sao Hôm và sao Mai lại không cùng ở?
Trả lời: Sao Hôm và sao mai thực chất là một hành tinh duy nhất đó là sao Kim. Tùy theo vị trí của nó trên bầu trời mà có khi chúng ta thấy nó mọc trước mặt trời đó sao Mai và có khi thì thấy nó lặn sau mặt trời đó là sao Hôm

Câu 4: Có một nhà thơ rất nổi tiếng đã từng mơ mộng có một ngày được lên tới sao Kim. Em có lời khuyên cho nhà thơ với ý tưởng lãng mạn này?
Trả lời: Sao kim có kích thước như là anh em sinh đôi với trái đất. Tuy vậy chẳng có cặp sinh đôi nào lại khác nhau đén thế. Sao kim bị bao phủ bằng những lớp mây axits sunfuric đậm đặc không khí của nó có sức ép bằng 90 lần áp suất khí quyển trên trái đất và gồm toàn khí cacsbon điôxit ngạt thở. Chất khí này thu giữ nhiệt lượng của mặt trời và làm cho nhiệt độ lên đến 4650C. Bước chân lên sao kim nhà thơ sẽ bị ăn mòn, bị nghiền nát, bị ngộp thở và bị nung nóng cùng một lúc. Có thể nói sao kim là một hành tinh địa ngục.
Để các em biết được chúng ta đang được tạo hóa ưu ái như thế nào thầy xin giới thiệu đôi nét về các hành tinh còn lại:
sao Thủy, là một thế giới nhỏ, lỗ chỗ các miệng núi lửa và hầu như không có không khí, là hành tinh gần mặt trời nhất, nó thường rất nóng mặc dầu các miệng núi lửa ở hai đầu cực thường xuyên khuất mặt trời nên lạnh đến nỗi có cả những tảng băng ( câu hỏi phụ: tại sao cư dân sao thủy lại ăn mừng sinh nhật hai lần trong một ngày. Vì từ lần mặt trời mọc này đến lần kế tiếp sao thủy hai lần quay chung quanh mặt trời , hoàn thành hai năm sao thủy).
sao Hỏa: so với các hành tinh khác sao hỏa giống trái đất nhất. nó cũng có ngày dài như trái đất, không khí và hai đầu cực băng giá và những sa mạc với những vệt sẫm. nhưng không khí ngạt thở chứa cacbonddiooxxit loảng hơn khí quyển của trái đất nhiều.
sao Mộc là vị vua của các hành tinh. Nó lớn đến nỗi ta có thể và trọng lực của nó có thể kiểm soát đến 16 vệ tinh gã khổng lồ bằng không khí này được tạo thành hầu như toàn là khí hydro.
Sao Thổ với những vành đai đủ màu là một hành tinh rực rỡ nhất. nó có kích thước cũng rất lớn chỉ thua có sao Mộc. đặc biệt nó có tỉ trọng thấp đến nỗi nó sẽ nổi trên mặt nước nếu ta tìm được một chậu nước chứa nó, sao thổ cũng có một gia đình đông đúc nhất trong các hành tinh với 18 vệ tinh đã biết
Sao Thiên Vương hành tinh bị đảo lộn nó ở xa và trông mờ nhạt đến nỗi phải dùng kính thiên văn mới quan sát được nó. Hành tinh này bị lật ngang, có lẽ cách đây rất lâu nó bị một hành tinh khác đi loạng choạng tông vào, đôi lúc cực bắc của nó hướng về mặt trời, và đôi khi cực nam cũng hướng về phía mặt trời, các mùa cũng rất khác biệt, nó được cấu thành từ chủ yếu là nước gia đình sao thiên vương gồm 15 vệ tinh
Hải Vương tinh to gần bằng kích thước sao thiên vương tinh. Cấu thành từ chủ yếu là nước là gia đình gồm 8 vệ tinh

Câu 5: Em hãy cho biết ai là người đầu tiên phát hiện ra trái đất quay?
Trả lời: Ngày nay Chúng ta đã biết trái đất không hề là trung tâm vũ trụ, nhưng có một thời người ta đã nghỉ như thế, bởi khi ta ngước nhìn bầu trời, ta chỉ thấy mặt trời, mặt trăng và các vì sao quay quanh mình. Khi con người mở mắt nhìn xã hội, tất cả đều hiện ra như chính mình là tâm điểm, con người luôn lấy vị trí của mình làm trung tâm để nhìn môi trường xung quanh, thái độ đó đã ăn sâu trong đầu óc con người. trước copernicus tồn tại hệ đia tâm Ptoleme
Copernicus đi vào lịch sử như là người đầu tiên khẳng định trái đất quay quanh mặt trời và đã mở ra một kỉ nguyên mới cho loài người. trái đất từ chổ là trung tâm bất động của vũ trụ đã trở thành một hành tinh tí hon quay quanh mặt trời. Nó đã mỡ đường cho nghành thiên văn học hiện đại, đã làm đảo lộn quan niệm về thần học đang ngự trị trong giới triết học và khoa học châu âu thời bấy giờ ( thế kỉ 16) trong khoảng không gian vô tận trái đất chỉ còn là một vật thể bé nhỏ trong vũ trụ và con người chỉ là hạt bụi trong không gian vô tận đó.

Câu 6: Thi sĩ Hàn Mặc Tử trong những ngày tuyệt vọng đã thốt lên: “ hôm nay có một nữa trăng thôi, một nữa kia ai cắn vỡ rồi. Ta nhớ người xa thương đứt ruột. Gió làm nên tội buổi chia phôi"” và đại thi hào Nguyễn Du trong truyện Kiều ở cảnh Thúy Kiều khi tiễn đưa Thúc Sinh: "Người về chiếc bóng năm canh. Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi", Kiều ngẩng lên trời và hoảng hốt: “ vầng trăng ai xẻ làm đôi, nửa soi gối chiếc, nửa phơi dặm trường”.còn ca dao thì có câu: “ trăng trên trời có khi tròn khi khuyết” Em hãy giải thích tại sao lại chỉ có nữa vầng trăng, tại sao chị Hằng khi tròn khi khuyết
Trả lời: Mặt trăng như ta biết vận hành quanh trái đất và chỉ có một bề mặt của nó hướng về mặt trời và nhận ánh sáng từ mặt trời rồi phản xại về trái đất. Sự thật thì diện tích ánh sáng này trên mặt trăng không thay đổi ngoại trừ khi có nguyệt thực. Con người ở mặt đất nhìn vào nó với một góc độ khác nhau tùy theo từng khoảng thời gian khi mặt trăng nằm chệch một góc khác nhau giữa trái đất và mặt trời làm cho ta chỉ thấy một phần của ánh sáng này và nó hiện ra khi ‘tròn’, khi khuyết

Câu 7: Thời xưa, ở Hòa Châu (tức Thanh Hóa bây giờ), có một người tên là Từ Thức, là người có học, nhân đức. Một hôm, có một thiếu nữ nhan sắc xinh đẹp, gặp nạn đã được Từ Thức ra tay cứu giúp. Không ngờ đó là tiên nữ giáng trần có tên là Giáng Hương. Rồi sau đó hai người xe mây về tiên giới kết nghĩa vợ chồng. Từ Thức ở được chừng một năm, có ý nhớ nhà, nhớ mẹ nói với Giáng Hương rằng:
- Tôi đi xa nhà đã lâu, lắm lúc nhớ quê cũ, muốn về thăm một chút.
Giáng Hương tần ngần, không đáp.
Từ Thức lại nói:
- Tôi chỉ về chơi ít bữa, rồi lại đến đây với nàng.
Giáng Hương khóc mà nói rằng:
- Thiếp không phải vì tình lưu luyến hẹp hòi mà ngăn trở ý định của chàng, chỉ vì ở trần gian tháng ngày ngắn ngủi, sợ chàng có về đến nhà, cũng không thấy còn như trước nữa.
Giáng Hương đem chuyện nói với ngọc hoàng. Thấy Từ Thức trần duyên chưa dứt, ngọc hoàng mới sai người lấy một cỗ xe để tiễn đưa chàng. Giáng Hương viết một phong thư dán kín đưa cho chồng, dặn đến nhà hãy mở ra xem.Từ Thức từ biệt Giáng Hương và ngọc hoàng, rồi lên xe, chỉ chớp mắt đã về đến làng cũ. Nhìn phong cảnh chàng thấy khác hẳn xưa, chỉ còn hai bên khe núi là vẫn nguyên như trước. Chàng đem họ tên mình hỏi thăm các cụ già trong làng thì có một cụ trả lời:
- Hồi nhỏ, tôi cũng có nghe nói hình như cụ tổ bốn đời nhà tôi họ tên cũng như thế, nhưng lạc vào hang núi cách đây đã ngót hai trăm năm rồi.Từ Thức buồn rầu, muốn lại ngồi lên xe tiên để đi, thì xe đã hóa thành chim loan bay đi mất rồi. Mở bức thư của Giáng Hương ra xem, chàng chỉ thấy có dòng chữ vắn tắt: "ở nơi tiên cảnh, cùng nhau kết bạn, nay duyên xưa đã hết, không còn mong hội ngộ".Về sau, người ta thấy Từ Thức đội cái nón nhỏ vào núi Hoàng Sơn (thuộc huyện Nông Cống, Thanh hóa ) rồi không về nữa. Em thử lí giải hiện tượng trên?
Trả lời: Theo thuyết tương đối hẹp trong hệ quy chiếu chuyển động thì thời gian ngắn lại so với hệ quy chiếu đứng yên.( đồng hồ gắn với vật chuyển động chạy chậm hơn đồng hồ gắn với quan sát viên đứng yên) như vậy khái niệm thời gian cũng có tính tương đối phụ thuộc vào việc chọn hệ quy chiếu. vì vậy nên một ngày trên tiên giới bằng một năm ở hạ giới. không biết khi tìm ra thuyết tương đối Einstein có lấy ý tưởng từ câu chuyện từ thức không?

Câu 8: người Việt chúng ta từ xa xưa đã có tính hiếu hoc. Ngày nay cũng có rất nhiều người Việt thành công treenccon đường khoa học. Em hãy cho biết các nhà thiên văn người Việt nổi tiếng?
Trả lời: Trịnh Xuân Thuận là một chuyên gia người Mỹ gốc Việt trong lĩnh vực vật lý thiên văn, là một nhà văn đã viết nhiều quyển sách có giá trị cao về vũ trụ học và về những suy nghĩ của ông trong tương quan giữa khoa học và Phật giáo. Ông còn là một nhà thơ, một triết gia,một nhà hoạt động cho môi trường và hòa bình. Ông đã nhận lãnh nhiều giải thưởng trong lĩnh vực thiên văn và trong lĩnh vực văn hoá xã hội.Giai điệu bí ẩn. Và con người đã tạo ra vũ trụ, Văn Hỗn độn và hài hòa, Cái vô hạn trong lòng bàn tay (Từ Big Bang đến Giác ngộ),Lượng tử và hoa sen, Trò chuyện với Trịnh Xuân Thuận.
Nguyễn Quang Riệu, Giám đốc Đài thiên văn Paris
Phòng làm việc của nhà thiên văn học được đặt gần tháp Eiffel, nơi quản lý giờ quốc tế thông qua việc sử dụng đồng hồ nguyên tử theo dõi và tính giờ chuẩn xác nhất. Chính tại đây, ngày 1-1-2006 vừa qua, các nhà khoa học đã "vặn" chậm lại một giây đồng hồ để thời gian trên trái đất trùng với thời gian quay của quỹ đạo các thiên thể trong Hệ Mặt trời.

Câu 9: Nếu bạn là một người từ thế giới khác đến thăm thái dương hệ, bạn sẽ thấy có một hành tinh kì là hơn những hành tinh khác. Hành tinh thứ 3 từ mặt trời. Một hành tinh có màu xanh dương rất lạ, bởi vì đấy là một hành tinh đầy nước. Đó là một hành tinh duy nhất có nhiều oxy, và đó là chốn duy nhất trong thái dương hệ có sự sống. chắc chắn các em cũng biết đó chính là trái đất thế giới quê hương chúng ta. ấy vậy mà trái đất đang đứng trước những hiểm họa khôn lường, theo em những mối đe dọa đó là gì? Và chúng ta phải làm gì để cứu lấy trái đất thân yêu?
Trả lời: Trái đất ngày nay đang bị đe dọa vì chúng ta tiêu hao các tài nguyên của nó quá nhanh mà lại chưa làm gì để ngăn chặn nạn ô nhiễm đất, nước và không khí. Sự phát triển của công nghiệp và giao thông đã đem lại nhiều lợi ích nhưng cũng dẫn đến mức độ ô nhiễm trầm trọng. hiệu ứng nhà kính đang thay đổi khí hậu trái đất làm nước biển dâng cao, cây cỏ bị hủy diệt nhiễm độc phải chết dần chết mòn, một số vùng sẽ nóng và khô hơn, bão cũng nhiều hơn tác động xấu đến việc sản xuất lương thực, thực phẩm. tầng ozon tấm lá chắn trên cao bị phá hủy để lọt những tia bức xạ có hại của mặt trời làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người
Tuy nhiên có rất nhiều giải pháp để cứu trái đất: Đó là sử dụng năng lượng có thể tái tạo được, đó là năng lượng mặt trời, ngăng lượng gió và biển vừa rẻ, không ô nhiễm lại không bao giờ cạn kiệt. Đó là sự dụng vật liệu tái sinh, đó là tiết kiệm tài nguyên bằng cách kéo dài thời gian sử dụng của vật dụng. Đó là phân chia một cách công bằng tài nguyên thế giới làm cho người giàu tiêu phí ít hơn và người nghèo không phá hủy tài nguyên nơi mình sồng

Kết luận: con người ta sinh ra lớn lên ai cũng đầu đôi trời, chân đạp đất, nhưng thử hỏi có mấy ai quang tâm đến chuyện đất trời? Vào một đêm đẹp trời nào đó em hãy tìm một nơi thanh vắng để nhìn ngắm bầu trời để thấy sự tuyệt vời của tạo hóa, để thấy lòng mình trở nên vô cùng thánh thiện, để quên đi những nỗi ưu phiền những nhọc nhằn những bon chen của cuộc sống, để thả trôi đi những tị hiềm để được đồng cảm với Trịnh Công Sơn khi cất lên câu hát: “ tôi là ai, là ai mà yêu quá đời này” và để thấu hiểu cùng Xuân Diệu: “ còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi, nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời”
Cuối cùng xin chúc quý thầy cô và các một năm dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái được nhiều thành công. Xin cám ơn quý thầy cô và các em rất nhiều vì đã lắng nghe

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Tình khúc khe sanh













TRẦN VĂN SÁU


Tôi đến Khe Sanh vào những ngày tháng sáu.
Những đỉnh núi xa mờ mây trắng cứ giăng giăng.
Đêm phố núi mơ màng huyền ảo dưới ánh trăng.
Gió lành lạnh sương tung tăng khắp phố.

Tôi theo em qua từng con phố nhỏ.
Đường thì dài chân chẳng dám bước mau.
Tôi cứ đi chẳng cần biết về đâu.
Lòng náo nức như quê hương mở hội.
Ngày sáng trăng còn đêm không bóng tối.
Con nai vàng bên suối đứng lơ ngơ...
Chân bước đi mà lòng muốn đợi chờ...

Tôi trở về Khe Sanh giữa những ngày tháng sáu.
Nắng vẫn dịu dàng vẫn âm ỉ tiếng ve kêu.
Vẫn mây giăng giăng đỉnh núi sớm chiều.
Vẫn cơn gió lạnh đêm đêm thổi về từ Lao bão
Giữa dòng đời ngược xuôi cơm áo.
Em bây giờ nơi đâu?
Dòng sông kia sao chẳng thấy bóng cầu?
Nghe xót xa nơi đầu môi mặn đắng.
Phố xôn xao mà lòng tôi trống vắng
Không xóm đạo, chẳng nhà thờ mà chuông cứ vang vang.. .

con đường tôi đi
















Tùy bút

Trần Văn Sáu


Khi tôi nhận quyết định công tác, bạn tôi một người tính thích “bay nhảy” nửa đùa nửa thật bảo rằng : nghề đi dạy thật là nhàm chán, suốt ngày giam mình trong bốn bức tường,nhại đi nhại lại những bài ca cũ rích, thật đúng là “gà què ăn quẩn cối xay”. Tôi nghe mà chẳng nói gì, chỉ biết cười nhưng lòng suy nghĩ mông lung..
Có thực như vậy không?
Tôi đã chọn đường đi cho mình không phải vì sở thích mà do quá yêu quí và ngưỡng mộ thầy tôi. Ngày đó,chúng tôi những đứa học trò quê mùa, nhếch nhác suốt ngày quấn quýt bên thầy như bên một ông tiên. Thầy đã dẫn lối cho những tâm hồn khờ dại của chúng tôi, chỉ cho chúng tôi nhân sinh quan về cuộc sống, cho chúng tôi biết nhận ra và vươn tới cái hay cái đẹp ở quanh mình. Chúng tôi như bị thầy thôi miên.. ..
Ngày đầu tiên đi dạy tôi mang trong mình một chút háo hức, một chút vui vui và xen lẫn một chút buồn vu vơ. Bước vào lớp học nhìn xuống tôi thấy những đôi mắt ngây thơ trong veo và hồn nhiên như mặt trời buổi sớm, những gương mặt rạng ngời chào đón hân hoan. Bao muộn phiền trong tôi biến tan thành mây khói, lòng tôi bỗng hóa bình minh. Một niền tin trong tôi bổng lóe sáng: ngày mới đã bắt đầu.. .
Tháng ngày trôi đi, tôi phát hiện ra trong “bốn bức tường ấy” là cả thế giới. Có núi cao và có cả sông sâu. Có những ngày vui bất tận nhưng cũng có những đêm buồn lê thê. Có những lúc trời yên biển lặng nhưng cũng có những lúc sống gió bão bùng. Những sáng nắng trong và những chiều mưa dầm đều có cả. Ở đó chúng tôi đã “hát” cho các em nghe và chúng tôi đã lắng nghe các em “hát”. Có những tiết học trôi qua trong sự vật lộn kiếm tìm, mà kết quả là cả thầy và trò đều thu được bao điều thú vị. Ở đó không chỉ chúng tôi nói cho các em nghe về tình thương mà chúng tôi đã học được ở các em về lòng bao dung và nhân ái...
Mỗi chiều, rời lớp học, công việc buồn vui cứ theo tôi đi thẳng về nhà chả lúc nào dứt ra được. Bài vở chưa xong, đứa học trò giỏi không làm hồ sơ thi đại học vì mẹ thì nghèo mà em lại quá đông. . . ngày mai đã hết hạn rồi . . .
Vậy mà có những ngày không đến lớp lòng cứ buồn man mác . Ở giữa quê hương mà tôi như đứa nhớ nhà
Rồi cuối năm học là những cuộc chia xa, những con chim non đã đủ lông đủ cánh. Khoảng sân kia đã chật hẹp mất rồi. Mỗi năm học mới về lại mang thêm bao nỗi nhớ !
Sáng nay tôi lại đến trường, trên con đường rợp bóng cây xanh băng qua cánh đồng vắng. Trước mắt tôi cánh đồng lúa chín trải dài trong nắng. Trong gió nhẹ những bông lúa tạo những gợn sóng lăn tăn chạy mãi, chạy mãi về chân trời xa ngái. Nhìn bác nông phu với nụ cười mãn nguyện tôi cũng thấy vui lây. Lòng thấy nhẹ lâng lâng như mình vùa trúng mùa vậy!
Bạn tôi bây giờ là doanh nhân thành đạt ở tận trời tây, nhân chuyến về thăm quê nhắc chuyện củ vẫn nửa đùa nửa thật “ mình nói có sai không ?” Tôi cười “ bạn chẳng đúng đâu vì bạn quên một điều rất quan trọng là trong bốn bức tường ấy có rất nhiều cửa sổ và có những mầm xanh. . .”

ngọn đèn đã thắp lên














Tùy bút

TRẦN VĂN SÁU

Khai giảng năm nay con không còn mang khăn quàng đỏ và đội mũ ca lô. Với tà áo dài thướt tha con đã bỏ lại sau lưng thời niên thiếu. Con bây giờ đã là thiếu nữ trường chuyên
Mặt trời hôm nay thức dậy sớm. Con theo bạn đến trường trong cảm giác bâng khuâng. Đường vào trường như quen như lạ. Bước chân ngập ngừng lòng cứ thấy vui vui. Những nụ cười tươi như bông hồng ban mai mới nở. Những ánh mắt nhìn trời tháng chín gương trong
Cổng trường rộng mở trước mắt con như chào đón. Nhìn lên dãy nhà ba tầng cao cao sơn màu nâu giản dị , con thấy hàng chữ đề :”Hiền tài là nguyên khí của quốc gia”. Một chút tự hào pha lẫn một chút lo lo thoáng qua trong tâm trí. Con phải làm gì trước sự tin yêu?
Con bỗng nhớ chốn quê nghèo xa xăm nơi có Mẹ. Chắc bây giờ lòng Mẹ đang hướng về con? Ngày nhận giấy báo đậu trường chuyên con nhớ mãi. Mẹ hớt ha hớt hải chạy về từ cánh đồng xa , quần ống thấp ống cao,hai nàng nước mắt lăn dài trên má. Tay run run Mẹ thắp hương cúi lạy trước hình Cha
Con lại nhớ về những tháng ngày qua, về thầy cô về bạn bè yêu dấu. Bến bờ xưa thuyền không còn neo đậu.Con sông nào rồi cũng chảy tới biển khơi. Bạn bè giờ mỗi đứa một nơi nhưng lòng ai cũng nặng ân nghĩa củ .
Tiếng trống khai trường nghe như lời nhắn nhủ: năm học mới đến rồi, sách vở đã sang trang. Trước mắt con đường lớn rộng thênh thang. Dẫu có núi cao , dẫu còn nhiều gian khó. Nhìn lên trời cao từng chùm bong bóng nhỏ, sát cánh cùng nhau bay tới đằng đông, lấp lánh xinh tươi như một giấc mơ hồng. Con thấy trong lòng đầy hi vọng. Trong con ngọn đèn nhỏ đã thắp rồi.

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009














CHUYÊN ĐỀ NGOẠI KHÓA CHÀO NỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11-2009

NGƯỜI THỰC HIỆN: TRẦN VĂN SÁU

Kính thưa quý thầy cô giáo, thưa các em học sinh yêu quí hôm nay cho phép tôi với tư cách cá nhân xin được trao đổi với các em đôi điều về chuyện trường, chuyện lớp, chuyện học, chuyện dạy, chuyện thầy cô, chuyện học trò…

Phần 1: Những cảm xúc riêng tư
Các em thân mến! quay tới quay lui một mùa 20/11 nữa lại trở về tôi đi dạy năm nay đã tròn 20 năm, thế mà hàng năm cứ vào dịp này lòng tôi vẫn cứ thấy bâng khuâng. Đường tôi đi không phải lúc nào củng trơn tru bằng phẳng có rất nhiều thuận lợi nhưng cũng không ít khó khăn có nhiều niềm vui nhưng cũng không ít nỗi buồn. Nhưng tôi có thể tự hào nói mà không thấy hổ thẹn với lương tâm rằng có lẽ trên đời này không có nghề nào hạnh phúc như nghề giáo. Bởi không có môi trường nào trong sáng như trường học bởi không có lứa tuổi nào đáng yêu như tuổi học trò, bởi chúng tôi không chỉ dạy mà còn học được bao điều từ học sinh của mình bởi chúng tôi không chỉ thương yêu mà còn được yêu thương…Các em ạ nếu ai đó trong các em chọn nghề thầy giáo thì phải hiểu rằng mình sẵn sàng dấn thân. Nghề giáo không đem lại cho em nhiều tiền bạc không đem lại cho em những vinh hoa phú quí về vật chất, hiện tại người thầy giáo cũng như bao nhiêu người làm nghề khác đang chịu sức ép của cuộc sống cơm áo gạo tiền. Không ai có thể nghĩ ra những điều tốt đẹp khi cái dạ dày đang sôi réo. Nhưng tôi lại tin rằng, những ai đã chọn và tâm huyết với nghề dạy học sẽ tìm thấy niềm vui riêng khi được làm việc trực tiếp những tâm hồn ngây thơ và trong sáng. Biết bao lứa học trò đã ra đi, biết bao lứa học trò sẽ đến. Sung sướng biết bao khi mỗi mùa thi nghe tên học trò mình trúng giải, sung sướng biết bao nhiêu khi ra đường có đứa học trò khoanh tay trước ngực “ em chào thầy” sung sướng biết bao nhiêu khi một đứa học trò nghèo hiếu thảo với mẹ cha lại còn chăm ngoan học giỏi, sung sướng biết bao nhiêu khi những đứa học trò cá biệt hoang nghịch ngày xưa mà giờ cứ mỗi độ 20/11 vẫn điện hỏi thăm thầy và sung sướng biết bao nhiêu khi được biết học trò mình giờ đã thành đạt thành danh… và biết bao nhiêu điều sung sướng nữa mà không một nghề nào có được.
Có lẽ tôi phải mượn lời của một tác giả mà tôi chưa kịp biết tên để nói hộ lòng mình trong giờ phút tràn đầy xúc động này:

“Sáng hôm nay tôi muốn nói :cám ơn đời
Cám ơn đời vì tất cả những gì cuộc đời đã ban cho tôi thật dồi dào: sức khỏe, hạnh phúc và phồn vinh….vì những bài học cam go nhờ đó mà tôi hiểu rõ được mình hơn và hiểu rõ tha nhân
Cám ơn đời vì những thất bại tôi đã kinh qua nhờ đó mà tôi học được lòng khiêm nhu, ý thức được rằng mình không được ngủ say trên chiến thắng và hiểu rằng những người khác khi họ thất bại thì cũng cần được nâng đỡ tiếp tay…vì những cơ hội để vun trồng đức nhẫn nại, lòng bao dung và niềm hi vọng
Cám ơn đời vì bao nhiêu khám phá về thực tại và về chân lí…vì những vận may tôi đã gặp, những vận rủi tôi đã tránh những giải pháp tôi đã tìm ra, những tài năng tôi đã phát triển, những thành công tôi đã đạt những ngày đẹp tôi đã sống qua
Cám ơn đời vì mẹ cha mà tôi có, bạn hữu tôi đã gặp, thầy cô tôi đã học, những cuốn sách tôi đã đọc, những chuyến đi tôi đã thực hiện, những bữa ăn tôi đã dùng …vì cảnh quan tôi đã chiêm ngưỡng, mặt trời tôi thấy kia, bông hoa tôi ngắm nhìn, khí trời tôi hít thở
Cám ơn đời vì càng ngày tôi càng ý thức rằng khi mình làm điều tốt lành thì tâm hồn sẽ thanh thản hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật như cơn gió mát mùa xuân. Khi mình thương yêu và được yêu thương
Cám ơn đời vì niềm vui thật đơn sơ là thấy mình còn sống
Cám ơn đời vì mỗi sớm mai thức dậy tôi có thêm một ngày nữa để yêu thương”


Phần 2: Những điều trao đổi
Câu 1: em hãy cho biết chúng ta học để làm gì?

Trả lời : các em biết không theo quan điểm của người xưa thì Mục tiêu của giáo dục không phải là dạy cách kiếm sống hay cung cấp công cụ để đạt được sự giàu có, mà đó phải là con đường dẫn lối tâm hồn con người vươn đến cái chân và thực hành cái thiện.
Theo UNESCO 4 trụ cột của giáo dục đào tạo là:
Học để biết: learning to know
Học để làm: learning to do
Học để làm người và tồn tại: learning to be
Học để chung sống hòa nhập: learning to live toget the
4 tiêu chí đó thì ở cấp phổ thông chúng ta học để làm người là quan trọng thất và việc học làm người sẽ không bao giờ kết thúc. Các em nên nhớ rằng chúng ta đến trường không phải để học cách kiếm sống mà để học cách sống. Có điều rất tiếc hiện nay do việc làm còn quá khó khăn, áp lực của nghề nghiệp còn quá nặng nề nên cả thầy và trò chúng ta bị xoáy vào vòng xoáy của kinh tế thị trường nên chúng ta vẫn nghiêng về học để thi, chúng ta mất quá nhiều thời gian vào việc luyện thi. Nhưng tôi tin rằng một ngày không xa khi nền kinh tế của chúng ta đã phát triển khi đó các em sẽ có nhiều thời gian hơn cho việc học làm người

Câu 2: Leplanđao là một nhà Vật lí nổi tiếng người Nga. Trong một giờ lên lớp cho sinh viên Vật lí ông hỏi một sịnh viên một câu hỏi chẳng liên quan gì đến Vật lí: em hãy cho biết Epghênhinôpghênhin là tác phẩm của ai? Sinh viên giói Vật lí nọ không trả lời được. thế là bị điểm kém. Em có bình luận gì về quan điểm và cách hành xử của Leplanđao?

Trả lời: Các em ạ có thể các em không đồng tình với cách hành xử của Leplanđao nhưng chắc chắn rằng chúng ta hoàn toàn đồng tình với quan điểm của ông. Bởi như trên các em đã biết chúng ta học Vật lí không phải để rồi ai cũng làm nhà Vật lí mà chúng ta học Vật lí để làm người. Vì vậy không lí gì một tác phẩm kiệt xuất của một con người vĩ đại như vậy mà chúng ta lại không quan tâm. Bởi vì nghệ thuật, âm nhạc là món ăn tinh thần mà chúng cần có. Đó là chưa nói đến chính thơ ca nhạc họa nghệ thuật chắp cánh cho Vật lí bay xa, cho những ý tưởng lảng mạn của những phát minh Vật lí

Câu 3: Có người cho rằng vai trò của thầy giáo và quan hệ thầy trò ngày nay không còn tốt đẹp như xưa nữa. Em có đồng ý với nhận định trên không? Tại sao?

Trả lời: Các em ạ, vì hiện tại chưa có một cuộc điều tra xã hội học nào về vấn đề trên nên thầy cũng không dám chắc điều trên có đúng hay không? Nhưng thấy nghĩ ý kiến này có cơ sở. đấy, các em biết không? Với học trò ngày xưa thì học trò chỉ học chủ yếu vói 1 thầy, tất cả kiến thức mà trò học được đều ở một người thầy. Vì vậy tầm ảnh hưởng của người thầy lên học trò rất lớn. tình cảm thầy trò tất nhiên là rất sâu nặng Nhưng ngày nay thì các em biết một đời học sinh học qua nhiều thầy và học trò không chỉ học ở thầy mà còn học qua bao nhiêu thứ khác. Vì vậy vai trò của người thầy không còn tuyệt đối như xưa. Bởi vậy người thầy ngày nay phải luôn cập nhật làm mới mình như vậy tôi nghĩ thầy giáo vẫn được học trò kính trọng. Đặc biệt sản phẩm của nghề dạy học không phải là những vật dụng có thể sờ bằng tay, thấy bằng mắt mà là nhân cách, tri thức, đạo đức của một con người. Một người thợ đóng giày tồi sẽ làm ra những chiếc giày không tốt, khi mua phải và đi vào, chân chúng ta có thể bị đau, nếu không thích chúng ta có thể thay chúng, nhưng một thầy giáo tồi sẽ tạo ra những thế hệ học trò méo mó về nhân cách, lệch lạc về tri thức. Khi đó, dù đau lòng và muốn thay nhưng chúng ta không thể làm như với đôi giày kia. Bởi vậy tôi nghỉ vai trò của thầy giáo ngày nay vẫn vô cùng quan trọng. Đặc biệt là những thầy giáo tâm huyết với nghề

Câu 4: Theo em một thầy giáo như thế nào là một thầy giáo giỏi?
Trả lời: Các em ạ, một thầy giáo giỏi tất nhiên phải là một thầy giáo có kiến thức rộng, có đạo đức, yêu trẻ yêu nghề. Nhưng các em biết không “con người ta không phải là một bình nước cần được đổ đầy mà là một ngọn đuốc cần được thắp sáng “người thầy giỏi là người biết truyền cảm hứng cho học sinh, biết thắp lên trong các em những tia sáng đầu tiên của của những giấc mơ lớn, biết làm cho các em tự đi được trên đôi chân của mình để đi đến chân trời chân thiện mĩ. Người thầy giáo giỏi không phải phải là người chỉ huy đứng trên bờ la hét hướng dẫn học trò học bơi trong khi chúng đang bì bõm lặn ngụp dưới nước mà phải vật lộn trong dòng nước cùng với học sinh của mình và sẵn sàng đưa cánh tay ra để giúp đõ học trò của mình

Câu 5: Trong lịch sử 4000 năm của nước Việt ai được coi là người thầy mẫu mực, người thầy của muôn đời?

Trả lời: Chu Văn An ngay từ hồi còn trẻ đã nổi tiếng là người cương trực, luôn sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không màng danh lợi, chỉ thích ở nhà đọc sách thánh hiền. Khi thi đỗ Thái học sinh (Tiến sĩ), ông không ra làm quan như những người khác mà về quê nhà mở trường dạy học. Học trò khắp nơi về xin học rất đông. Học trò của ông không chỉ được học chữ thánh hiền mà còn được dạy về đạo đức của bậc trí nhân quân tử. Về sau, dù ở cương vị nào, họ cũng là những tấm gương về tài năng và đức độ. Danh tiếng của Chu Văn An vọng đến triều đình, vua Trần Minh Tông mời ông vào làm Tư nghiệp (Hiệu trưởng) Quốc tử giám, trực tiếp dạy Thái tử học. Ngoài việc dạy học, ông cùng với Mạc Đĩnh Chi, Phạm Sư Mạnh, Nguyễn Trung Ngạn đã tham gia vào việc triều chính, củng cố triều Trần lúc đó đang đi vào con đường khủng hoảng, suy thoái.
Đến thời Trần Dụ Tông, chính sự ngày càng thối nát, bọn nịnh thần bòn rút của cải, xúi giục vua làm những điều trái luân thường đạo lý, bọn gian thần nổi lên như ong. Chứng kiến cảnh người học trò của mình sa đọa như vậy và lo sợ đất nước suy vong, Chu Văn An đã dâng Thất trảm sớ xin chém bảy tên nịnh thần đang thao túng triều đình. Thế nhưng vua chỉ xem qua và im lặng. Có lẽ sự im lặng khủng khiếp đó đã một phần nào đẩy nhà Trần - một triều đại lừng lẫy chiến công trong lịch sử nhanh chóng suy thoái mà không thể nào cứu vãn được.
Chu Văn An thất vọng, ông treo mũ ở cửa Huyền Vũ rồi từ quan, về ở ẩn tại núi Phượng Hoàng thuộc làng Kiệt Đắc, huyện Chí Linh để hòa mình với tiếng thông reo, tiếng suối chảy Cuộc đời đang vẩn đục muốn giữ danh tiết ta phải chọn dòng trong Các bậc túc nho là vậy, họ luôn hành xử theo triết lý của Nho giáo "Dụng chi tắc hành, xả chi tắc tàng" (Được dùng thì làm, không được dùng thì giấu mình đi).
Có điều theo thầy các em không nên học theo cách hành xử của các bậc túc nho. Bởi chúng ta không còn sóng trong xã hội phong kiến khi mà ở đó ý kiến của vua còn cao hơn cả luật pháp. Trong xã hội pháp quyền ngày nay mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Bởi vậy với cái xấu chúng ta phải biết đấu tranh không khoan nhượng. Chúng ta không thể chọn con đường an toàn cho mình mà làm ngơ trước nghững kẻ hại dân hại nước

Phần 3: những lời tâm sự của học trò:
Sau đây thầy xin giới thiệu cho các em những suy tư sâu sắc những tâm sự chân thành của những học trò về thầy cô giáo của mình mà thầy thấy rất hay rất đông cảm

Tâm sự 1

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...

Tâm sự 2
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Tâm sự 3
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ... !..."

Cuối cùng xin chúc quý thầy cô giáo và các em mạnh khỏe, gặt hái được nhiều thành công trên con đường giảng dạy và học tập của mình. Xin cám ơn thầy cô giáo và các em đã chú ý lắng nghe.